Bình luận cũng xuất hiện một khoảng giật lag quỷ dị.

【??? Tôi không nhìn nhầm chứ? Nữ phụ ác độc đổi tính rồi à?】

【Tuyệt tự tuyệt tôn? Vãi thật, lời chúc này ác quá!】

【Cốt truyện sai rồi! Cô ta không phải nên ăn vạ khóc lóc cầu xin tha thứ sao? Sao lại đi luôn thế này?!】

Cố Diễn rõ ràng cũng sững sờ, đứng ngây tại chỗ, thậm chí quên cả việc đuổi theo.

Cho đến khi bóng dáng tôi sắp biến mất ở cửa, anh mới như sực tỉnh khỏi cơn mộng, nghiêm giọng quát lớn:

“Tô Nhiên, đứng lại cho tôi! Cô lại đang giở trò gì nữa?!”

Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu.

Chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên bụng mình.

Nơi này, có một sinh mệnh bé nhỏ sắp tròn ba tháng tuổi.

Trong “kịch bản”, nó sẽ cùng tôi trở thành bàn đạp cho tình yêu của nam nữ chính, rồi chết thảm.

Nhưng bây giờ, tôi đã biết.

Tôi sẽ không để con tôi có một số phận bi thảm như vậy.

“Cố Diễn,” giọng tôi rất nhẹ, nhưng đủ để người đàn ông phía sau nghe rõ, “chúng ta ly hôn đi.”

“Tôi ra đi tay trắng. Từ nay về sau, cầu về cầu, đường về đường, sống chết không còn liên quan.”

Nói xong, tôi không dừng lại thêm nữa, dứt khoát bước vào màn đêm bên ngoài.

Để lại cả căn phòng tràn ngập chấn động, một Cố Diễn sắc mặt xanh mét, ánh mắt phức tạp, và… một dòng bình luận chậm rãi trôi qua.

【…Khoan đã, sao tôi có cảm giác, cốt truyện này sắp sụp rồi thì phải?】

2

Rời khỏi sảnh tiệc, tôi không trở về nhà.

Căn nhà hôn nhân giữa tôi và Cố Diễn, chẳng qua chỉ là một chiếc lồng son rực rỡ ánh vàng, mỗi tấc không khí đều tràn ngập sự lạnh lùng của anh và tuyệt vọng của tôi.

Tôi bắt taxi, đi thẳng đến căn hộ nhỏ mà tôi mua trước khi kết hôn.

Đây là con đường lui cuối cùng của tôi, cũng là điểm khởi đầu cho cuộc đời mới.

Mở cửa bước vào, khung cảnh quen thuộc khiến những dây thần kinh căng cứng của tôi cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút. Tôi tháo giày cao gót, nặng nề ngã người xuống chiếc sofa mềm mại, ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà.

Trước mắt tôi, những dòng bình luận đỏ như máu vẫn còn lơ lửng trôi qua.

【Nữ phụ chạy rồi! Tác giả đâu ra đây! Cốt truyện bug rồi!】

【Không ổn, rất không ổn, ánh mắt của Tô Nhiên thay đổi hẳn rồi, lúc nãy cô ta rời đi, tôi vậy mà lại thấy hơi xót xa?】

【Xót xa cái gì! Nữ phụ ác độc không xứng được thông cảm! Chắc chắn lại là âm mưu mới thôi!】

【Lầu trên +1, ngồi đợi cô ta hối hận, khóc lóc quay về cầu xin Cố tổng.】

Cầu xin anh ta?

Tôi tự giễu cong môi.

Trước đây tôi từng nghĩ anh là cả thế giới của mình, giờ mới biết, tôi chỉ là một kẻ qua đường không đáng kể trong thế giới của anh — một công cụ dùng để thử thách tình yêu giữa anh và chân ái.

Tôi lấy điện thoại ra, không do dự kéo đen rồi xóa toàn bộ phương thức liên lạc của Cố Diễn.

Sau đó, tôi gọi cho trợ lý của mình.Đọc full tại page Vân hạ tương tư

“Tiểu Trương, giúp tôi làm mấy việc.” Giọng tôi bình tĩnh đến lạ.

“Thứ nhất, soạn một bản thỏa thuận ly hôn. Toàn bộ tài sản đứng tên tôi nhưng do Cố Diễn tặng, trả lại hết. Tôi ra đi tay trắng. Sáng mai gửi đến tập đoàn Cố thị, giao tận tay Cố Diễn.”

Đầu dây bên kia, Tiểu Trương kinh hãi hồi lâu không nói nên lời:

“Tô… Tô tổng? Ngài không đùa đấy chứ?”

“Thứ hai,” tôi phớt lờ sự chấn động của cô ấy, tiếp tục nói,

“Lập tức bán tháo toàn bộ số cổ phần ‘Tô thị’ tôi đang nắm giữ, bất kể giá cả, càng nhanh càng tốt.”

Tô thị là công ty nhà mẹ đẻ tôi. Sau khi bố mẹ qua đời, công ty giao cho nhà chú tôi quản lý, trong tay tôi chỉ còn 20% cổ phần danh nghĩa.

Trong “nguyên tác”, sau khi bị Cố Diễn đuổi khỏi nhà, tôi cùng đường quay về cầu xin nhà chú cưu mang, lại bị cả nhà họ liên thủ lừa gạt, chiếm nốt số cổ phần cuối cùng này, rồi quét tôi ra khỏi cửa.

Cuối cùng, tôi mới rơi vào cảnh phải sống trong căn phòng trọ âm u ẩm thấp kia, chết thảm.

Đã biết trước cốt truyện, sao tôi có thể để họ đạt được mục đích?

Thà rằng bây giờ bán hết để đổi lấy tiền mặt, ít nhất còn có thể làm vốn khởi đầu cho tôi và con.

“Thứ ba, giúp tôi đặt một vé máy bay sớm nhất ngày mai đi Vân Thành… không, đi bất kỳ thị trấn vô danh nào ở phía Nam, dùng bộ thông tin thân phận dự phòng trước kia của tôi.”

Tôi phải chạy.

Chạy càng xa càng tốt — rời xa Cố Diễn, rời xa Bạch Vi Vi, rời xa tất cả những người quen biết tôi, rời xa cái “cốt truyện” chết tiệt này.

“Tô tổng! Rốt cuộc ngài làm sao vậy? Có phải cãi nhau với Cố tổng không? Ngài đừng bốc đồng như vậy!” Giọng Tiểu Trương đã mang theo tiếng nức nở.

“Tôi không bốc đồng.” Tôi xoa thái dương đang căng đau.

“Tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết. Làm theo lời tôi dặn. Xong việc, tôi sẽ cho cô một khoản tiền thưởng hậu hĩnh, sau đó… coi như chưa từng có người sếp là tôi.”

Cúp máy, tôi bước vào phòng tắm, nhìn gương mặt tái nhợt và chật vật trong gương.

Gò má sưng đỏ, ánh mắt trống rỗng, khóe môi còn vương vết máu.

Đây chính là “nữ phụ ác độc” Tô Nhiên.

Tôi đưa tay, vốc một nắm nước lạnh, mạnh mẽ tạt lên mặt.

Một lần, rồi lại một lần.

Như thể muốn rửa sạch ba năm ngu muội và hèn mọn trong quá khứ.

Từ hôm nay trở đi, Tô Nhiên đã chết rồi.

Người còn sống, chỉ là một người mẹ bình thường, muốn bảo vệ đứa con của mình.