Khi lấy được bằng chứng then chốt, tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị bỏ trốn thì trước mắt bỗng xuất hiện một loạt bình luận.
【Nữ phụ không nghĩ kế hoạch của mình hoàn hảo đến mức không có kẽ hở đấy chứ? Đừng ngốc nữa.】
【Nam chính đang đứng ngay ngoài cửa chờ cô ta bước ra. Chẳng qua chỉ là trò mèo vờn chuột thôi.】
【Vốn dĩ nam chính chiều chuộng cô ta biết bao. Chỉ cần cô ta ngoắc ngón tay, nam chính sẵn sàng làm chó cho cô ta. Làm gì không làm, lại cứ phải phản bội anh ấy.】
【Không dám tưởng tượng lát nữa nam chính đẩy cửa vào, phát hiện nội gián chính là cô ta thì sẽ nổi giận đến mức nào. May mà nữ chính đáng yêu của chúng ta sắp xuất hiện, vừa hay có thể an ủi nam chính đang bị tổn thương.】
Tôi khẽ cười khẩy, hoàn toàn không để tâm.
Sau đó vừa bước ra khỏi cửa…
Tôi đã bị bắt!
Tôi vừa nhát gan lại vừa tiếc mạng.
Trong lúc quá sợ hãi, tôi nôn thẳng lên người đàn ông trước mặt.
Trước khi ngất đi, tôi nghe thấy có người nhỏ giọng nói:
“Nhìn kiểu gì cũng thấy… giống nghén quá nhỉ?”
Sau khi thân phận nội gián bại lộ, tôi bị kéo về nhà họ Tần.
“Có nằm mơ tôi cũng không ngờ lại là cô.”
“Tại sao lại phản bội tôi?”
“A! Tần gia, Tần gia, tôi sai rồi! Xin ngài tha cho tôi!”
Đó là một nội gián khác cũng bị bắt.
“Tại sao lại phản bội tôi?”
Giọng người đàn ông rất bình thản.
“Tần gia, tôi thật sự không biết gì cả! Tôi cũng bị ép buộc, đều là bọn họ ép tôi…”
“Cả nhà tôi đều nằm trong tay bọn họ, tôi không còn cách nào khác!”
Bắt được kẻ phản bội thì giết luôn là xong.
Loại người như Tần Trì từ bao giờ lại quan tâm đến lý do thuộc hạ phản bội mình?
Tôi biết câu hỏi ấy thật ra là dành cho tôi.
Anh đang hỏi tại sao tôi lại phản bội anh.
Anh nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tôi, giọng nói dịu dàng.
“Cô nói xem, tôi có nên thả hắn không?”
Lời anh vừa dứt, tôi còn chưa kịp trả lời thì ngay giây sau, sợi xích đang trói người kia đột nhiên được tháo ra.
Tôi sợ đến mức mặt trắng bệch, cơ thể không ngừng run rẩy.
Anh khẽ bật cười.
“Vừa rồi hắn nói vì người nhà đang nằm trong tay Tống Khiêm nên mới buộc phải phản bội tôi.”
“Tôi đang nghĩ…”
“Có phải cô cũng có nỗi khổ giống như vậy hay không?”
Xin lỗi nhé, tôi thật sự chẳng có nỗi khổ gì cả.
“Tôi hỏi cô lần cuối, tại sao lại phản bội tôi?”
“Cô cũng bị ép buộc, đúng không?”
Xin lỗi nhé, tôi hoàn toàn tự nguyện.
Ba năm trước, tôi đến bên cạnh Tần Trì.
Tài liệu tuyệt mật, tôi trộm.
Thông tin giao dịch, tôi trộm.
Suốt ba năm, dựa vào khả năng diễn xuất xuất thần, tôi chưa từng thất bại lần nào.
Đây là nhiệm vụ cuối cùng của tôi. Tôi đã chuẩn bị cả vé máy bay, sắp sửa lên máy bay rời đi.
Vì vậy, khi những dòng chữ kỳ lạ kia xuất hiện vào mười phút trước, tôi hoàn toàn không để tâm.
Bình luận vẫn không ngừng chạy trước mắt.
【Ha ha ha, giờ thì hay rồi, bị bắt tại trận luôn. Để xem cô ta còn ngụy biện thế nào.】
【Ai mà chẳng biết nam chính ghét nhất là bị phản bội. Nhìn tên nội gián nằm dưới đất đi, đó chính là kết cục của cô ta.】
【Thôi, rời sân sớm cũng tốt, nhường chỗ cho nữ chính đáng yêu của chúng ta. Nữ chính và nam chính mới là tình yêu đích thực.】
Nữ chính, nữ phụ gì chứ?
Tại sao tôi nghe chẳng hiểu gì cả?
Trước mắt, Tần Trì vẫn liên tục ép hỏi tại sao tôi phản bội anh.
Vội cái gì?
Trong thời gian ngắn như vậy, tôi biết bịa ra lý do thế nào?
Tôi vẫn im lặng.
Sắc mặt anh càng lúc càng khó coi.
Thật đau đầu.
Bắt tôi bịa kiểu gì đây?
【Nữ phụ, từ bỏ giãy giụa đi. Nghe tôi khuyên một câu, bây giờ cô lao tới ôm đùi anh ấy khóc một trận, biết đâu còn có thể giữ được toàn thây.】
【Còn ngây ra đó làm gì? Không nhìn thấy ánh mắt nam chính càng lúc càng nguy hiểm sao? Mau giải thích đi!】
【Cứ nói cô bị ép buộc, nói cô bất đắc dĩ, nói trong lòng cô vẫn còn anh ấy.】
Giải thích sao?
Loại người như Tần Trì vừa đa nghi, nhạy cảm lại kiêu ngạo.
Càng giải thích, anh càng không tin.
Chỉ những thứ do chính tay mình điều tra được mới đáng tin, chẳng phải sao?
Thu lại suy nghĩ, tôi nhìn sắc mặt u ám của anh.
Tôi sụt sịt hai tiếng rồi nghẹn ngào nói:
“Đau…”
“Tần Trì, tôi đau.”
Tiếng nức nở tràn ra khỏi cổ họng, nước mắt lăn xuống từ khóe mắt đỏ hoe.
Tôi đoán lúc này chắc chắn mình đang khóc đến mức hoa lê đẫm mưa, khiến người khác nhìn thấy cũng phải thương xót.
【Nữ phụ đang làm gì vậy? Đã đến lúc nào rồi mà còn tưởng chiêu này có tác dụng với nam chính sao?】
【Có cần tôi nhắc cô không? Trong ba năm qua, cô đã mấy lần hại anh ấy suýt mất mạng, lần này còn suýt phá hỏng vụ làm ăn một trăm triệu của anh ấy.】
【Ha ha, còn làm nũng nữa. Vô dụng thôi. Cô tưởng mình là nữ chính chắc? Chờ bị nam chính ném ra ngoài đi.】
Vô dụng sao?
Ngay giây sau, người đàn ông cao lớn bước về phía tôi.
Một đôi tay ấm áp, mạnh mẽ bế tôi lên, vụng về lau nước mắt cho tôi.
“Đừng khóc.”
“Không được khóc nữa.”

