## 1. Mở màn cứu mạng nữ chính
Ngày tôi xuyên thành nữ phụ độc ác, tôi đang đứng bên cạnh tháp champagne trong tiệc đính hôn.
Trong đầu, một hệ thống đang gào thét:
“Ký chủ! Nhanh lên! Hắt rượu vang đỏ vào mặt nữ chính! Sau đó nói câu thoại độc ác: Cô cũng xứng đứng bên cạnh A Nghiễn sao?”
Tôi cúi đầu nhìn ly rượu vang trong tay.
Lại ngẩng đầu nhìn nữ chính Hứa Điềm Điềm đang đứng cách đó không xa. Cô ấy mặc váy trắng, trông yếu đuối, mong manh.
Cuối cùng, tôi nhìn chiếc đèn chùm pha lê đang lung lay trên đầu cô ấy.
Tôi im lặng.
【Không phải chứ, tác giả nguyên tác không sao đấy chứ?】
【Đèn chùm pha lê trên đầu nữ chính sắp rơi đến nơi rồi, còn bắt tôi hắt rượu vào mặt cô ấy?】
【Sao vậy? Muốn trước khi chết, mặt cô ấy được ướp đẫm vị rượu vang à?】
Hệ thống lạnh lùng nói:
“Xin ký chủ duy trì thiết lập nữ phụ độc ác.”
Tôi hít sâu một hơi.
Được thôi.
Là người làm công ăn lương, điều quan trọng nhất chính là phục tùng sự sắp xếp.
Tôi cầm ly rượu vang, giẫm đôi giày cao gót tám phân, hùng hổ đi về phía Hứa Điềm Điềm.
Tất cả khách khứa trong sảnh đều nhìn tôi.
Vị hôn phu của tôi, Tiêu Nghiễn, đang đứng bên cạnh sân khấu. Anh mặc bộ vest đen, làn da trắng lạnh, sống mũi cao thẳng, trông chẳng khác nào một chiếc tủ lạnh biết thở.
Thấy tôi đi về phía Hứa Điềm Điềm, anh hơi nhíu mày.
Trong nguyên tác, hôm nay là tiệc đính hôn của tôi và Tiêu Nghiễn.
Hứa Điềm Điềm là trợ lý nhỏ vừa được Tiêu Nghiễn tuyển vào công ty, đồng thời cũng là nữ chính của cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo này.
Còn tôi, Chu Miên, là đại tiểu thư nhà họ Chu, vị hôn thê trên danh nghĩa của Tiêu Nghiễn, cũng là nữ phụ độc ác lớn nhất truyện.
Nhiệm vụ của tôi rất đơn giản.
Sỉ nhục nữ chính, chọc giận nam chính, phá sạch gia sản, cuối cùng bị cư dân mạng chế giễu, bị đuổi khỏi giới hào môn rồi chết cóng dưới gầm cầu.
Tin tốt là cốt truyện rất ổn định.
Tin xấu là người chết chính là tôi.
Tôi đi đến trước mặt Hứa Điềm Điềm, giơ ly rượu lên.
Hứa Điềm Điềm sợ hãi lùi lại:
“Cô Chu, cô định làm gì?”
Tôi cười lạnh, đọc câu thoại hệ thống đưa cho:
“Cô cũng xứng đứng bên cạnh A Nghiễn sao?”
Sau đó, cổ tay tôi khẽ run, cả ly rượu vang đỏ hắt ra ngoài.
Nhưng tôi không hắt vào mặt cô ấy.
Tôi hắt xuống bên chân cô ấy.
Hứa Điềm Điềm theo bản năng lùi lại một bước.
Ngay giây sau, một tiếng “rầm” vang lên.
Chiếc đèn chùm pha lê rơi thẳng xuống vị trí cô ấy vừa đứng.
Cả sảnh đồng loạt hét lên.
Mặt Hứa Điềm Điềm trắng bệch, ngã ngồi xuống đất.
Tôi cầm chiếc ly rỗng, tiếp tục duy trì tư thế tiêu chuẩn của một nữ phụ độc ác.
【Dọa chết tôi rồi, suýt nữa vừa mở màn nữ chính đã biến thành bánh thịt.】
【Chất lượng đèn chùm thời nay kém thật đấy. Chẳng lẽ toàn bộ ngân sách trang trí của truyện tổng tài đều dùng để mua vest đen cho nam chính rồi sao?】
Trong đại sảnh bỗng im lặng đến đáng sợ.
Tôi còn chưa kịp phản ứng đã nghe bố tôi, Chu Đức Hải, run rẩy gọi:
“Miên Miên?”
Tôi quay đầu lại.
Bố đang trừng mắt nhìn tôi.
Mẹ cũng trừng mắt nhìn tôi.
Anh cả Chu Chiếu trừng mắt nhìn tôi.
Anh hai Chu Lâm cũng trừng mắt nhìn tôi.
Tiêu Nghiễn cũng đang nhìn chằm chằm tôi.
Trong lòng tôi giật thót.
【Tất cả nhìn tôi làm gì? Chẳng lẽ vừa rồi tôi chưa đủ độc ác?】
【Hay là góc độ hắt rượu của tôi quá văn minh? Lần sau phải luyện tập thêm mới được.】
Bố tôi hít vào một hơi lạnh.
Mẹ đưa tay che miệng.
Anh cả im lặng đưa tay chỉnh lại tóc.
Tôi nhìn anh ấy một cái.
【Anh cả đừng chỉnh nữa, miếng tóc giả sắp rơi rồi kìa.】
“Cạch.”
Phần tóc trông vô cùng dày dặn trên đầu Chu Chiếu lập tức lệch sang một bên.
Toàn bộ khách khứa:
“…”
Chu Chiếu:
“…”
Tôi:
“?”
Tôi còn chưa kịp suy nghĩ xem vì sao mình chỉ vừa chê trong lòng, tóc giả của anh cả đã lập tức xảy ra chuyện, thì Tiêu Nghiễn đã đi tới.
Anh nhìn chiếc đèn chùm vỡ nát dưới đất, sau đó lại nhìn tôi.
“Cô biết trước chiếc đèn sẽ rơi?”
Tôi lập tức ngẩng cằm, độc ác nói:
“Tôi không biết. Chỉ đơn giản là nhìn cô ta không vừa mắt thôi.”
【Biết chứ, anh trai! Ốc vít đèn chùm trong khách sạn nhà anh lỏng lẻo chẳng khác nào trạng thái tinh thần của tôi lúc đi làm.】
【Tiện thể nhắc anh một câu, chín giờ tối nay chú hai của anh sẽ bắt cóc anh trong bãi đỗ xe ngầm, ép anh ký giấy chuyển nhượng cổ phần.】
【Tốt nhất đừng đi thang máy xuống tầng B2, nếu không ngày mai tổng tài bá đạo sẽ biến thành tổng tài bị trói đấy.】
Sắc mặt Tiêu Nghiễn thay đổi.
Anh nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.
Hệ thống hưng phấn vỗ tay trong đầu tôi:
“Ký chủ biểu hiện không tệ! Tuy không hắt trúng mặt nhưng hiệu quả sỉ nhục đã đạt sáu mươi phần trăm.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Sáu mươi phần trăm cũng được.
Người làm công sợ nhất chính là hiệu suất bằng không.
Nhưng ngay giây sau, Tiêu Nghiễn đột nhiên nói với trợ lý phía sau:
“Thông báo cho bộ phận an ninh, phong tỏa tầng B2 của bãi đỗ xe ngầm.”
Trong lòng tôi đánh “thịch” một tiếng.
【Không phải chứ, thính lực của tổng tài tốt đến vậy sao? Vừa rồi tôi đâu có nói thành tiếng.】
Tiêu Nghiễn khựng lại.
Bố tôi cũng khựng lại.
Mẹ và hai anh trai cũng đồng loạt khựng lại.
Trong lòng tôi bỗng xuất hiện một dự cảm chẳng lành.
Không phải bọn họ đều nghe được tiếng lòng của tôi đấy chứ?
Không thể nào.
Tuyệt đối không thể.
Tôi là nữ phụ độc ác cơ mà.
Nếu tiếng lòng của nữ phụ độc ác bị cả nhà nghe thấy, cuốn truyện này còn diễn thế nào nữa?
Chuyển sang diễn tiểu phẩm hài luôn sao?
Tiệc đính hôn kết thúc sớm vì sự cố đèn chùm.

