Ta thay Hầu phủ gây dựng danh tiếng về món ăn, kiếm về thể diện và vẻ vang.

Nhưng chẳng ai nhìn thấy.

Cũng chẳng ai nhớ đến.

Vinh quang thuộc về bọn họ.

Còn đống hỗn loạn, việc vụn vặt và tiếng xấu đều do ta gánh.

Phu nhân thấy ta im lặng hồi lâu, chỉ cho rằng ta không cam lòng, đang ghen tức.

Giọng bà mang theo vài phần ban ơn an ủi:

“A Liên, ngươi làm việc vững vàng, cẩn thận. Lo liệu tốt bữa ăn hằng ngày là bổn phận của ngươi.”

“Yến tiệc cần vẻ vang, vốn nên giao cho người xuất sắc hơn đảm nhận.”

“Ngươi cứ an tâm làm việc. Ta sẽ không bạc đãi ngươi.”

Hay cho một câu “không bạc đãi”.

Ta cụp mắt, giấu đi chút cảm xúc cuối cùng.

Chỉ còn nửa tháng nữa.

Nửa tháng sau, mọi chuyện sẽ hoàn toàn chấm dứt.

Ta khẽ cúi người, giọng nói bình thản, không có chút gợn sóng:

“Nô tỳ đã hiểu.”

06

Sau khi quyết định rời đi, đêm ấy về phòng, ta bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Ở Hầu phủ mười năm, những thứ có thể mang đi ít ỏi đến đáng thương.

Chỉ có vài bộ y phục và số bạc vụn tích góp được.

Ta không còn hao tâm tổn trí nghiên cứu khẩu vị của các chủ tử, chỉ làm đúng bổn phận, không để ai tìm ra sai sót.

Nha hoàn của tam phòng đến hỏi ta:

“A Liên, tiểu thiếu gia đã ăn chán chè ngọt rồi. Ngươi có món ngọt nào thanh mát, sạch sẽ khác không?”

Ta đọc ra một loạt tên điểm tâm thông thường, sau đó nói:

“Tiểu thiếu gia thích món nào, ta sẽ làm món ấy.”

“Ngươi thừa biết ta muốn hỏi những món đã được cải tiến. Những món bình thường ấy, tam phu nhân sao có thể cho phép tiểu thiếu gia ăn?”

Ta lắc đầu:

“Vậy thì không có.”

Nàng ấy thở dài, muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói gì mà rời đi.

Nhân lúc ra ngoài thu mua, ta bắt đầu hỏi thăm các cửa hàng thích hợp trong thành.

Ta đã sớm nghĩ kỹ.

Một ngày nào đó khi rời phủ, ta nhất định sẽ mở một quán ăn của riêng mình, để danh tiếng A Liên vang khắp kinh thành.

Nhưng kinh thành tấc đất tấc vàng, cửa hàng ở vị trí tốt có giá trên trời.

Ta xem xét rất lâu vẫn chưa thể quyết định.

Ta lại đi về phía nha hành, định hỏi thêm giá cửa hàng ở phố Tây.

Vừa đến đầu ngõ, ta đã bị một thị nữ áo xanh chặn lại. Thái độ của nàng vô cùng cung kính.

“A Liên cô nương, chủ tử nhà ta đã ngưỡng mộ trù nghệ của cô nương từ lâu. Không biết cô nương có thể dời bước nói chuyện hay không?”

Ta hơi sửng sốt.

Ta chỉ là một đầu bếp nhỏ bé trong Hầu phủ, vậy mà lại có quý nhân ngoài phủ biết đến.

Ta theo thị nữ rẽ vào một quán trà vắng vẻ.

Sau rèm châu là một vị tiểu thư trẻ tuổi, toàn thân toát lên vẻ cao quý.

Lúc này ta mới biết, nàng là đại tiểu thư nhà Tể tướng.

Ta mơ hồ đoán ra mục đích của nàng, những ngón tay giấu dưới tay áo siết chặt đến trắng bệch.

“Năm ngoái trong thọ yến của lão phu nhân Hầu phủ, ta từng nếm món ăn do ngươi làm.”

Nàng đi thẳng vào vấn đề.

“Ngươi có hứng thú đến chỗ ta không? Mỗi tháng mười lượng bạc.”

Mười lượng!

Tiền tiêu hằng tháng của tiểu thư trong phủ cũng chỉ có năm lượng.

Nhưng ta không vì thế mà mất đi lý trí.

Không vì lý do gì khác, chỉ vì ta không muốn tiếp tục bán mình cho người khác để làm trâu làm ngựa.

Thấy ta im lặng hồi lâu, nàng hỏi:

“Chê ít sao?”

Ta không dám trực tiếp từ chối, chỉ dò hỏi:

“Tiểu thư muốn thuê ta đến phủ làm đầu bếp sao?”

Nàng bật cười:

“Người trong phủ ăn uống thế nào có liên quan gì đến ta?”

“Ta muốn mở tửu lâu lớn nhất, tốt nhất kinh thành. Ngươi đến làm chủ trù.”

Toàn thân ta chấn động.

Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt tiểu thư sáng lên như có lửa.

Nàng tiếp tục nói:

“Ta đã điều tra qua. Mười năm trước ngươi vào Hầu phủ, ký khế ước làm thuê, nay sắp hết hạn.”

Ta lắc đầu:

“Xin lỗi tiểu thư, ta muốn tự mình mở quán.”

Tiểu thư không tức giận, ngược lại còn lộ ra nụ cười như đã sớm đoán trước.

“Vậy hợp tác thì sao?”

“Ta bỏ tiền, ngươi bỏ sức. Mọi việc trong nhà bếp đều do ngươi toàn quyền phụ trách, ta tuyệt đối không can thiệp. Lợi nhuận ta sáu, ngươi bốn.”

Ta thừa nhận, ta động lòng.

Ta không đủ bạc để thuê cửa hàng, cũng không hiểu gì về quản lý.

Tiểu thư quả thật là một người hợp tác thích hợp.

Nàng lại tiếp tục đưa ra điều kiện:

“Sau năm năm, chỉ cần ngươi đào tạo cho ta một người có thể tiếp quản nhà bếp, nếu ngươi muốn rời đi, ta tuyệt đối không ngăn cản.”

Ta ngẩn người.

Tiểu thư và người trong Hầu phủ rất khác nhau.

Hầu phủ luôn dùng ân tình để trói buộc ta, bắt ta không ngừng cống hiến, giống như một vực sâu không thấy đáy.

Còn tiểu thư lại thẳng thắn bày việc trao đổi lợi ích lên bàn.

Đôi bên không ai nợ ai.

“Được, ta đồng ý.”

Lần này, ta không còn do dự.

07

Cuối cùng cũng chịu đựng được đến ngày trước khi rời phủ.

Buổi chiều, quản sự gọi ta đến trước bàn, giọng điệu tự nhiên như chuyện đã được quyết định từ trước.

“Khế ước làm thuê của ngươi, ký tiếp thêm mười năm.”

Nói xong, ông ta đã lấy sẵn khế ước mới và bút mực ra, chỉ chờ ta điểm chỉ.

Ta đẩy khế ước trở lại, khách khí nói:

“Khế ước này ta không ký nữa. Ngày mai ta sẽ rời phủ.”

“Cái gì?”

Vẻ ung dung trên mặt ông ta lập tức tan vỡ.