Anh cúi xuống, hôn lên nước mắt của tôi.

Rồi trân trọng đặt một nụ hôn lên môi tôi.

“Không đâu.”

Anh thì thầm.

“Sẽ không bao giờ nữa.”

Sau đêm đó, rất nhiều chuyện thay đổi với tốc độ kinh người.

Trần Ngữ nhanh chóng chỉnh đốn nội bộ tập đoàn Trần thị, quét sạch những người chú đầy dã tâm của mình.

Nhà họ Du thì chỉ sau một đêm đã bị tấn công toàn diện.

Các hợp tác thương mại sụp đổ.

Chuỗi vốn đứt gãy.

Hàng loạt bê bối bị phanh phui, từ vấn đề thuế đến cạnh tranh phi pháp, thậm chí dính tới vài vụ án cũ.

Cây đổ bầy khỉ tan.

Cha của Du Phi Vãn bị điều tra vì tội kinh tế.

Nhà họ Du tuyên bố phá sản.

Tin tức về Du Phi Vãn cũng liên tục lên hot search.

Nhưng không còn là “thiên kim hào môn”, “nữ thần học đường”.

Mà là:

“Chủ mưu bạo lực học đường”
“Thuê người hại người bất thành”
“Rối loạn tâm thần”…

Cô ta bị cảnh sát điều tra, nhưng do tinh thần cực kỳ bất ổn nên cuối cùng bị đưa vào một viện điều dưỡng tư nhân an ninh nghiêm ngặt.

Nói chính xác hơn…

Là bệnh viện tâm thần cao cấp.

Có paparazzi chụp được ảnh hiện tại của cô ta.

Mặc đồng phục bệnh nhân, ánh mắt rời rạc.

Lúc thì khóc lúc thì cười.

Lúc lại chửi rủa không khí về “pháo hôi”, “sửa cốt truyện”…

Không còn chút kiêu ngạo sống động như trước.

Những bình luận về cô ta dần biến thành vài tiếng thở dài và mấy câu “tự làm tự chịu”.

Rồi hoàn toàn im lặng.

Như thể “nữ chính” này chưa từng tồn tại.

Cuộc sống của tôi cũng thay đổi long trời lở đất.

Tiền thuốc của mẹ không còn là tảng đá đè nặng lên tôi nữa.

Trần Ngữ sắp xếp đội ngũ y tế tốt nhất và hộ lý chuyên nghiệp, áp dụng phương án điều trị mới nhất.

Dù mẹ tôi vẫn yếu, thời gian hôn mê nhiều hơn tỉnh táo, nhưng bác sĩ khẳng định tình hình đang cải thiện ổn định.

Khả năng tỉnh lại và hồi phục là rất lớn.

Trần Ngữ đưa tôi và mẹ đến sống trong một căn biệt thự yên tĩnh.

Môi trường rất tốt, có nhân viên y tế chuyên trách.

Anh bảo tôi đừng lo chuyện tiền, cứ yên tâm đi học.

“Anh đã liên hệ với trường rồi, khôi phục học tịch cho em.”

“Chuyện trước kia là do quản lý của trường sai sót, họ sẽ chính thức xin lỗi em.”

Trần Ngữ vừa xử lý công việc trên laptop vừa nói với tôi, giọng bình thản như đang bàn chuyện thời tiết.

7

Tôi ngồi trên sofa đối diện anh, tay cầm cốc sữa nóng, vẫn còn hơi choáng váng.

“Nhưng lúc trước nhà Du Phi Vãn từng quyên góp xây một tòa nhà cho trường…”

Trần Ngữ ngẩng đầu khỏi màn hình, nhướng mày.

“Bây giờ tòa nhà đó mang họ Trần rồi.”

Tôi: “……”

Sức mạnh của quyền lực, tôi lại một lần nữa cảm nhận rõ ràng.

Nhưng lần này, nó bảo vệ tôi.

Chứ không phải hủy diệt tôi.

“Còn em.”

Trần Ngữ đóng laptop, đi tới trước mặt tôi, ngồi xuống ngang tầm mắt.

“Muốn tiếp tục học, anh đưa em ra nước ngoài học nâng cao.”

“Muốn làm việc, công ty dưới tập đoàn Trần thị tùy em chọn.”

“Muốn nghỉ ngơi, anh nuôi em cả đời.”

“Quyền lựa chọn là của em, Viễn Viễn.”

Anh gọi biệt danh của tôi, giọng dịu dàng nhưng kiên định.

Tôi nhìn vào đôi mắt sâu của anh.

Trong đó không còn sự u ám hay nhẫn nhịn giả tạo.

Chỉ còn sự tập trung và bao dung thuộc về Trần Ngữ.

Tôi biết anh không bố thí.

Anh đang trao cho tôi tất cả sự tôn trọng và tự do.

“Em muốn học xong đại học trước.”

Tôi chậm rãi nói, ngón tay vô thức vuốt chiếc nhẫn trên ngón áp út.

“Sau đó em muốn học quản trị, hoặc tài chính.”

“Em muốn có thể đứng bên cạnh anh, chứ không phải mãi được anh bảo vệ phía sau.”

Trần Ngữ cười.

Một nụ cười thật sự rạng rỡ.

Anh đứng dậy kéo tôi vào lòng.

“Được.”

Anh hôn lên tóc tôi.

“Bà Trần muốn làm gì anh cũng ủng hộ.”

“Ai… ai là bà Trần của anh.”

Mặt tôi đỏ bừng, vùi vào ngực anh.

“Nhẫn cũng đeo rồi, còn muốn đổi ý?”

Anh cười khẽ.

“Đợi mẹ em khỏe hơn chút chúng ta tổ chức hôn lễ.”

“Nhưng trước đó… có thể hợp pháp hóa trước.”

Vài ngày sau.