“Đó là lần đầu tiên ngươi nấu ăn.”
“Sau đó… nàng mắng ta sao?”
“Ta không mắng ngươi. Ta vừa cười vừa ăn hết món đó. Rồi tiêu chảy suốt ba ngày.”
Hắn nhìn ta, hốc mắt dần đỏ lên.
“Vì sao nàng lại ăn hết món ăn khó nuốt như vậy?”
“Vì ngươi đã làm rất lâu. Đuôi của ngươi bị lửa làm bỏng, nhưng ngươi không nói một lời, còn lén giấu ra sau lưng. Khi ta phát hiện… có một nhúm lông đã cháy xém.”
Hắn cúi đầu, nhìn đôi tay mình, trầm mặc thật lâu.
“Ta… không đáng để nàng làm như vậy.”
Cuối cùng hắn nói, giọng khàn đặc.
“Đáng hay không… là do ta quyết định, không phải ngươi.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
Trong đôi mắt vàng nâu ấy… hiện lên một thứ ánh sáng ta chưa từng thấy.
“Thẩm đại phu,” hắn nói, “trước kia… ta nhất định rất yêu nàng.”
Ta khựng lại.
“Bởi vì,” hắn tiếp tục, giọng rất nhẹ, “hiện tại ta không nhớ gì cả, nhưng chỉ cần tưởng tượng nàng vì ta nấu ăn, vì ta bị thương, vì ta ăn những thứ khó nuốt… ta đã cảm thấy tim mình đau.”
Hắn đưa tay ôm lấy ngực.
“Nơi này rất đau… nhưng là loại đau rất dễ chịu.”
Ta quay người, giả vờ dọn dẹp bếp, không để hắn thấy biểu tình của mình.
“Đừng có làm màu nữa,” giọng ta hơi run, “ngày mai ngươi đi mua thức ăn, nhớ phân biệt muối với đường.”
“Được.”
Hắn ở phía sau cười, “Thẩm đại phu, ta có thể ôm nàng một chút không? Chỉ một chút thôi.”
“…Nửa chút.”
Sau đó ta bị hắn từ phía sau ôm trọn vào lòng.
Chín chiếc đuôi đồng thời quấn tới, bọc ta thành một chiếc bánh chưng.
Hắn cẩn thận đặt cằm lên đỉnh đầu ta, hơi thở lướt qua mái tóc.
“Nửa chút đủ rồi.” ta nói.
“Thêm nửa chút nữa.”
“…Toán của ngươi do thầy thể dục dạy à?”
“Ta không có thầy thể dục. Thêm nửa chút nữa thôi.”
Ta thở dài, không giãy giụa nữa.
Con hồ ly phía sau lén lút siết chặt đuôi hơn một chút, khóe môi cong lên đầy thỏa mãn.
Nhưng những ngày ấm áp ấy… chưa kéo dài được bao lâu.
Rắc rối đã tới.
Trong Lâm Uyên thành xuất hiện một con hồ ly cái.
Nói chính xác hơn—
là một vị tiểu thư quý tộc của tộc Cửu Vĩ Hồ—Nguyệt Kiến.
Nàng dẫn theo hai mươi tùy tùng, khí thế hùng hổ tiến vào Lâm Uyên thành, đi thẳng đến tiểu y quán của ta.
Nàng… là tới tìm Uyên Lan.
Nguyệt Kiến là một trong những quý nữ có huyết mạch thuần chính nhất của tộc Cửu Vĩ Hồ, từ nhỏ đã được các trưởng lão xem là ứng cử viên thích hợp nhất làm phối ngẫu của Uyên Lan.
Trước khi Uyên Lan cưới ta, trong tộc vẫn luôn ra sức tác hợp hai người bọn họ.
Sau khi hắn cưới ta, Nguyệt Kiến là một trong những người phản đối kịch liệt nhất—
nàng từng đứng giữa triều đình, công khai chất vấn Uyên Lan:
“Vương cưới một nhân loại, chẳng phải là làm ô uế huyết mạch tộc Cửu Vĩ Hồ sao?”
Uyên Lan khi đó trả lời:
“Bản vương cưới ai, chưa đến lượt ngươi quản. Còn nhiều lời, bản vương sẽ gả ngươi đến Bắc cảnh, liên hôn với tộc Tuyết Hùng.”
Nguyệt Kiến khi ấy tức đến mức mặt tái xanh.
Mà giờ đây—
Uyên Lan mất trí nhớ, không còn nhớ ta.

