Nàng nhướng mày, ánh mắt thậm chí còn mang theo vẻ tự đắc.

“Chứng minh Hoàng đế vốn mang mệnh tuyệt tự. Chỉ có mệnh cách như bản cung mới đủ tư cách nối dài huyết mạch hoàng gia.”

Sắc mặt Thái hậu lập tức lạnh xuống, chuỗi Phật trong tay cũng bị siết đến trắng bệch.

Hoàng đế cười lạnh.

“Hoàng hậu tự thêm công lao lên người mình quả thật không hề nương tay.”

Thẩm Thanh Hòa cố đè nén hoảng loạn, mi tâm lại giật một cái.

“Thần thiếp nói sai chỗ nào?”

“Thứ cá tôm thối nát kia là cái gì, cũng xứng dùng một cái bụng giả mạo long tự?”

“Ai có thể bảo đảm nghiệt chủng kia không phải do nàng tư thông với người ngoài mà có!”

Ánh mắt người trong điện nhìn nàng lập tức thay đổi.

Tiếng mắng giận dữ của Phúc Bảo vang khắp đầu ta.

“Ngươi mới là nghiệt chủng!”

“Cả nhà ngươi đều là nghiệt chủng! Tổ tiên mười tám đời nhà nàng còn chẳng có tư cách chạm vào bản bảo bảo!”

Đến lúc ta hoàn hồn, Hoàng đế đã rời long ỷ, từng bước đứng chắn trước mặt ta.

“Con ruột của trẫm, chẳng lẽ chính trẫm còn không nhận ra?”

Thẩm Thanh Hòa nhìn hắn, khóe môi vẫn mang ý châm chọc.

“Bệ hạ thật sự tin nữ nhân này?”

Hoàng đế nhìn nàng như nhìn người xa lạ.

“Trẫm đương nhiên tin phán đoán của chính mình!”

Hoàng đế giơ tay.

Thống lĩnh cấm quân lập tức tiến lên quỳ xuống.

“Từ sau khi Tô quý nhân được thị tẩm, danh sách ra vào mỗi ngày của nàng đều được đưa lên ngự án của trẫm.”

“Những ngày qua, bên cạnh nàng chỉ giữ người do Thái hậu ban và thân tín của trẫm. Người ngoài không ai có thể tới gần.”

“Trong ngoài thiên điện cũng luôn có cấm quân canh giữ nghiêm ngặt.”

Phúc Bảo đắc ý hừ hừ bên tai.

“Đúng vậy, ngay cả một con muỗi đực cũng đừng hòng bay vào!”

Hoàng đế cầm đạo thánh chỉ lên, ngay cả nhìn cũng chẳng buồn nhìn, tiện tay ném xuống chân Thẩm Thanh Hòa.

“Thôi.”

“Nếu cái bụng của Hoàng hậu đã vô dụng, những điều kiện lúc trước đều hủy bỏ.”

“Phượng ấn.”

“Nghị chính.”

“Thái tử.”

Hoàng đế đọc từng chữ.

“Một thứ ngươi cũng đừng hòng có được.”

Thẩm Thanh Hòa đột nhiên ngẩng đầu, như bị người ta xé nát lớp thể diện cuối cùng trước mặt mọi người.

“Bệ hạ!”

Giọng nàng cuối cùng cũng vỡ ra, mười ngón tay bấu chặt mép bàn.

“Chính miệng người từng hứa với thần thiếp rằng chỉ cần thần thiếp giữ được đứa trẻ thì phượng ấn và ngôi Thái tử đều có thể thương lượng!”

Hoàng đế từ trên cao nhìn xuống, trong mắt chỉ còn chán ghét.

“Trẫm cũng từng nói với ngươi rằng nếu đứa trẻ không giữ được thì ngươi một thứ cũng không có.”

Khuôn mặt nàng lập tức vặn vẹo, khoảnh khắc sau vậy mà lao thẳng về phía ta.

“Tô Miên Miên, ngươi dám ám toán bản cung!”

“Á!”

Ta theo bản năng lùi lại, nhưng Hoàng đế đã nhanh hơn một bước, nắm chặt cổ tay ta.

Hắn che ta kín sau lưng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng Thẩm Thanh Hòa.

“Thị vệ, khống chế nàng.”

Thị vệ hai bên lập tức xông lên, ghì chặt Thẩm Thanh Hòa.

Nàng giãy giụa đến tóc mai rối tung, phượng bào cũng bị kéo lệch, trong miệng vẫn không ngừng chửi mắng.

“Nàng ta đã đùa các người xoay vòng vòng!”

“Chỉ là một quý nhân thấp hèn mà cũng có tư cách mang long tự sao?”

“Từ đầu đến cuối thứ nàng ta nhắm đến chính là ngôi Hoàng hậu của bản cung!”

Thái hậu chống bàn đứng dậy, sắc mặt khó coi, đầu ngón tay run vì giận.

“Thị vệ, lập tức bảo vệ Tô quý nhân!”

“Không được để hoàng tôn chịu bất kỳ tổn thương nào!”

Thẩm Thanh Hòa đột nhiên ngẩng mặt, độc ý trong mắt gần như hóa thành lưỡi dao.

“Nhất định là ngươi dùng tà thuật! Tô Miên Miên, ngươi cướp mất con của ta, ngươi nhất định sẽ gặp báo ứng, không được chết yên!”

Phúc Bảo tức đến lăn lộn trong bụng ta.

“Rõ ràng chính nàng ta không cần ta, vậy mà còn trách mẫu thân có lòng tốt nhận lấy ta!”

“Kẻ xấu trên đời sao ai cũng giỏi bịa chuyện thế!”

Phát hiện không thể thoát khỏi thị vệ, Thẩm Thanh Hòa dứt khoát cười điên cuồng.

“Cố Lâm Uyên, ngươi vì một thiếp thất mà giẫm nát thể diện chính thê, đến cả cốt nhục ruột thịt cũng không chịu buông tha!”

“Thái hậu, cái thai kia thật giả còn chưa biết, vậy mà bà đã vì nàng ta ép ta đến đường cùng!”

Nàng đột nhiên rút kim trâm trên tóc, chĩa đầu nhọn vào cổ.

“Hôm nay ta sẽ bỏ mạng tại Trường Xuân điện, để thiên hạ nhìn xem hoàng thất đường đường rốt cuộc đã ép chết Hoàng hậu của mình thế nào!”

Hoàng đế ngay cả mí mắt cũng chẳng động.

CHƯƠNG 6

“Đưa Hoàng hậu về Phượng Nghi cung, lập tức phong tỏa cung môn.”

“Toàn bộ vật chứng xuất hiện ở Trường Xuân điện hôm nay, thuốc phá thai và đạo thánh chỉ kia, đều phải niêm phong cẩn thận.”

Hoàng đế lạnh lùng quét mắt qua những mệnh phụ và phi tần đang run rẩy trong điện.

“Chuyện hôm nay, ai dám truyền ra ngoài nửa chữ, trẫm sẽ chém cả nhà kẻ đó.”

Khóe mắt Thẩm Thanh Hòa giật mạnh.

“Hoàng đế, không có ta, ngươi đừng mong ngồi vững giang sơn.”

“Cả thiên hạ này cũng không thể thiếu ta!”

Phúc Bảo khẽ “xì” một tiếng bên tai ta.

“Khoác lác lớn như vậy, nàng ta cũng không sợ nghẹn chết chính mình.”

Thị vệ kéo Thẩm Thanh Hòa ra ngoài.

Tiếng hét của nàng vẫn chói tai.

“Tô Miên Miên, món nợ hôm nay ngươi nhớ cho kỹ!”

“Hoàng cung này sớm muộn cũng trở thành mồ chôn ngươi!”

Cánh cửa điện nặng nề đóng sầm sau lưng nàng.

Hai chân ta lập tức mềm nhũn, suýt nữa ngồi bệt xuống.

Một cánh tay kịp thời đỡ lấy ta.

Ta ngẩng đầu, vừa hay đối diện khuôn mặt Hoàng đế.

“Vừa rồi dọa ngươi rồi?”

Ta vội vàng lắc đầu.

Thật ra vừa rồi hồn phách ta suýt nữa cũng bay mất.

***

Chưa hết một ngày, kinh thành đã nổi lên vô số lời đồn.

Tiểu thái giám đến đưa thuốc cúi đầu bước vào điện, khay trong tay suýt nữa rơi xuống.

Ta nhướng một bên mày.

“Tiểu công công, sao lại sợ thành bộ dạng này?”

Đầu gối tiểu thái giám đập xuống đất, mặt không còn chút máu.

“Những lời này nô tài mà nói ra chính là tử tội.”