“Thái tử biết tất cả.”

Thanh Lam nói:

“Hắn lạnh mắt nhìn Thẩm gia nội đấu, thậm chí còn đẩy sóng trợ gió. Sau khi nương nương nhập cung, hắn lợi dụng hận ý của nàng với Thẩm gia, mượn tay nàng trừ bỏ Thẩm Cao Linh, khiến toàn bộ Thẩm gia sụp đổ. Thẩm Cao Linh trên triều đường khéo léo đưa đẩy, một bên lấy lòng hắn, một bên lại qua lại với An vương. Thái tử tự phụ như vậy, sao có thể cho phép mình bị người ta đùa bỡn trong lòng bàn tay…”

Từng lời của Thanh Lam nện vào lòng ta.

Nện đến mức tim ta đau nhức, thậm chí có chút hô hấp không thông.

Ta không biết.

Hóa ra A Ngôn còn đau khổ hơn ta tưởng tượng rất nhiều.

Những năm này, nàng gánh vác quá nhiều thứ.

Nhịn buồn nôn để bị người lợi dụng.

Sự tàn nhẫn, độc ác mà nàng thể hiện ra đều là áo giáp nàng dùng để bảo vệ bản thân.

Nhưng những chuyện này… vì sao Thanh Lam lại biết rõ như vậy?

Nhìn Thanh Lam, ta đột nhiên như phúc chí tâm linh, nghĩ đến điều gì đó.

Khi lên tiếng lần nữa, giọng ta đã run rẩy.

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

Thanh Lam quay đầu nhìn ta, ánh mắt hoàn toàn thay đổi. Nàng cười khổ:

“Chẳng phải người đã đoán ra rồi sao? Ta giống người, cũng mang theo ký ức kiếp trước. Kiếp trước ta tên là Chu Thúy Thúy.”

Chu Thúy Thúy là nhũ mẫu ta tìm cho A Ngôn.

Phu quân nàng mất tích nơi chiến trường, nhà chồng xem nàng như sao chổi, đuổi nàng vừa mới sinh con ra khỏi cửa.

Là ta cho nàng một nơi dung thân.

Nàng đối với A Ngôn rất tốt, chăm sóc con bé như nữ nhi ruột thịt…

“A Sênh cô nương… không, có lẽ ta nên gọi người là Thẩm phu nhân.”

Thanh Lam nhìn ta, cười khổ:

“Sao người không thể đến sớm hơn một chút?

“Sớm hơn một chút, cũng không đến mức không còn đường quay đầu.”

Lời nàng như sấm sét giáng xuống người ta.

Ta chấn động đến mức rất lâu không nói nên lời.

Thanh Lam giống ta, cũng mang theo ký ức kiếp trước.

A Ngôn biết.

Cho nên nàng cũng đã nhận ra ta.

Có lẽ ngay lần đầu gặp mặt, nàng đã nhận ra rồi.

Nhìn ra suy nghĩ trong lòng ta, Thanh Lam thở dài:

“Nàng biết. Ngay ánh mắt đầu tiên nàng đã nhận ra người. Nhưng nàng không dám nhận, bởi vì chuyện nàng phải làm quá nguy hiểm.”

Ta cau mày:

“Chuyện gì?”

Thanh Lam rũ mắt, hạ thấp giọng:

“Báo thù. Báo thù hoàng đế.”

Giờ phút này, giọng nàng ngược lại bình tĩnh xuống.

Trong mắt không khỏi lóe lên chút đau đớn:

“Trong tiệc Trung thu, Thành vương sẽ phát động binh biến. Nương nương là nội ứng của hắn. Bọn họ mưu tính nhiều năm, nay cũng nên có kết quả rồi.”

“Không được!”

Ta bật dậy, đầu va vào nóc xe.

“Quá nguy hiểm! Chúng ta nhất định phải quay về!”

Thanh Lam giữ ta lại:

“Nương nương đưa người ra ngoài chính là muốn bảo vệ người. Những năm này nàng sống không bằng chết, thứ duy nhất chống đỡ nàng chính là báo thù. Nay người đã trở về, nàng càng sẽ không để người mạo hiểm.”

Ta ngẩn ngơ nhìn nàng. Bất giác, nước mắt trào ra.

“Nhưng ta… là a nương của nó mà.”

13

Tiệc Trung thu vốn nên tràn ngập vui mừng, lại biến thành nhân gian địa ngục khóc trời kêu đất.

Binh mã Thành vương công phá cửa cung, một đường giết đến Dưỡng Tâm điện.

Thi thể thái giám cung nữ ở khắp nơi, máu tươi nhuộm đỏ cung đạo.

Hoàng đế và các nương nương được hộ tống trốn vào Ngự thư phòng.

Cấm quân cầm kiếm canh giữ bên ngoài, đổi lấy cho họ chút bình yên ngắn ngủi.

“Bệ hạ! Là Thẩm Khanh Ngôn!”

Hoàng hậu khàn giọng gào lên, chẳng còn vẻ đoan trang ngày thường.

“Là nàng ta cấu kết Thành vương mưu phản! Bệ hạ! Nàng ta tội đáng muôn chết!”

Ánh mắt mọi người bắn tới.

Thẩm Khanh Ngôn không nhanh không chậm vuốt lại búi tóc:

“Hoàng hậu nương nương, nói chuyện phải có chứng cứ.”

Hoàng hậu trợn to mắt nhìn nàng:

“Ta có chứng cứ. Cung nữ Thúy Vũ điện từng tận mắt nhìn thấy tâm phúc của Thành vương cải trang thành thái giám ra vào Thúy Vũ điện của ngươi!”

Bà ta vốn tưởng Thành vương và Thẩm Khanh Ngôn có tư tình, nên mới luôn giữ kín không nói.

Muốn tìm được chứng cứ xác thực hơn để đẩy nàng vào chỗ chết.

Bà ta quá tham lam, đến mức bỏ lỡ đại sự!

Bà ta có nghĩ thế nào cũng không ngờ, Thẩm Khanh Ngôn to gan như vậy, vậy mà dám mưu phản!

“Lời nói suông không bằng chứng, nương nương chớ tùy tiện hắt nước bẩn.”

Thẩm Khanh Ngôn vẫn là câu nói đó, muốn chứng cứ.

Nhưng hoàng đế bên cạnh lại một tay rút trường kiếm trên tường xuống, kề vào cổ Thẩm Khanh Ngôn.

“Ái phi…”

Hắn kéo kéo khóe môi, nhưng thế nào cũng không cười nổi.

“Vậy nàng nói cho trẫm biết, rốt cuộc nàng có cấu kết Thành vương mưu phản hay không?”

Thẩm Khanh Ngôn mặt không cảm xúc nhìn hắn.

Trong mắt ánh sáng sắc bén lóe qua.

Bàn tay buông bên người run lên, siết chặt dao găm trong tay áo, đâm thẳng về phía hoàng đế.

Trường kiếm cứa ra một vết máu trên cổ nàng, nhưng nàng lại như chẳng hề hay biết.

Dao găm đâm vào vai hoàng đế.

Thẩm Khanh Ngôn dùng cả hai tay ấn xuống, hung hăng đè sâu thêm.

“Ta đợi ngày này, đã đợi quá lâu rồi.

“Ngươi khiến ta cửa nát nhà tan, ta cũng muốn để ngươi nếm thử mùi vị mọi thứ ngươi trân trọng, xem nặng đều hóa thành tro bụi!”

Mắt nàng đỏ ngầu, thần thái điên cuồng.

Hoàng đế vươn tay bóp cổ nàng: