**3.**

Ngày diễn ra trận quyết đấu, Đấu trường Thành phố Trên Không không còn chỗ trống.

Đây là địa điểm thi đấu có quy cách cao nhất của Hiệp hội Anh hùng, lơ lửng ở độ cao hàng vạn mét, được bao bọc bởi một lớp khiên năng lượng đặc biệt.

Nghe nói, lần gần nhất nơi này được kích hoạt là để phán quyết một anh hùng cấp S phản quốc.

Dùng nó để tổ chức một trận đấu giữa cấp F và cấp S, tất cả mọi người đều cảm thấy đây là một sự sỉ nhục đối với đấu trường này.

Tôi mặc bộ đồng phục anh hùng cấp F bình thường nhất, bước vào đấu trường.

Đón chào tôi là những tiếng la ó và chế nhạo vang lên như sóng thần.

“Đồ phế vật! Cút xuống đi!”

“Đừng lãng phí thời gian của chúng tôi, mau quỳ xuống nhận thua đi!”

Trên màn hình ba chiều khổng lồ, dữ liệu sinh lý và nhịp tim của tôi được hiển thị theo thời gian thực, bên cạnh là của Tần Duyệt.

Dữ liệu của tôi phẳng lặng như một đường thẳng.

Còn của hắn thì hơi dao động do phấn khích.

Một bình luận viên hét lên với giọng điệu khoa trương: “Nhìn kìa! Tâm lý của tuyển thủ Giang Trì vô cùng ổn định! Có vẻ như cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc bị hạ gục trong vòng một nốt nhạc! Đây là một tinh thần buông xuôi vĩ đại làm sao!”

Một bình luận viên khác dùng giọng điệu tiếc nuối nói: “Có lẽ, cô ấy chỉ muốn trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, được cảm nhận vinh quang của anh hùng cấp S ở khoảng cách gần. Hãy dành ba giây mặc niệm cho lòng dũng cảm của cô ấy.”

Cả đấu trường cười rộ lên.

Tần Duyệt tiến vào từ phía bên kia.

Hắn mặc bộ chiến phục màu vàng chói lọi mẫu mới nhất, xung quanh tỏa ra một vầng hào quang vàng nhạt, giống như thần linh giáng trần.

Ngay khi hắn xuất hiện, toàn trường bùng nổ những tiếng hò reo chói tai.

“Tần Duyệt! Tần Duyệt! Tần Duyệt!”

Hắn tận hưởng tất cả những điều này, vẫy tay chào khán giả, sau đó ánh mắt rơi vào người tôi.

Ánh mắt đó, chứa đầy sự thương xót của một kẻ bề trên.

“Giang Trì, bây giờ nhận thua vẫn còn kịp.”

Giọng hắn vang vọng khắp đấu trường qua loa phóng thanh, “Tôi có thể coi cô là nhất thời kích động, không truy cứu sự mạo phạm của cô.”

Tôi nhìn hắn, chậm rãi lắc đầu.

“Bớt nói nhảm đi, là sợ pháo năng lượng của anh lại ‘lỡ tay’, không kịp đánh xong à?”

Giọng tôi không lớn, nhưng qua micro, truyền đi rõ ràng vào tai từng người.

Cả đấu trường lập tức im phăng phắc.

Sắc mặt Tần Duyệt lần đầu tiên biến đổi.

Nụ cười hoàn hảo đó cứng đờ trên mặt, giống như bị đóng băng.

Sự thương xót trong mắt hắn biến mất, thay vào đó là một tia lạnh lẽo tàn độc.

“Xem ra, cô cần một bài học sâu sắc.”

Trọng tài giơ tay lên cao, sau đó vung mạnh xuống.

“Cuộc đấu bắt đầu!”

Lời vừa dứt, Tần Duyệt đã hành động.

Hắn không hề nương tay, vừa nhấc tay là một phát pháo năng lượng cô đặc.

Quả cầu ánh sáng màu vàng kéo theo một vệt đuôi dài, với khí thế xé rách không khí lao về phía tôi.

Khán giả phát ra những tiếng thốt lên kinh ngạc, rất nhiều người thậm chí nhắm mắt lại, không nỡ nhìn cảnh tượng đẫm máu sắp diễn ra.

Bình luận viên phấn khích hét lớn: “Trời ơi! Là tuyệt kỹ thành danh của ngài Tần Duyệt – ‘Tinh thần toái liệt’! Trận đấu kết thúc rồi!”

Tôi không né.

Tôi chỉ đứng tại chỗ, mở ra “Thị giới đối xứng” của mình.

Toàn bộ đấu trường, trong mắt tôi biến thành một mạng lưới khổng lồ.

Quỹ đạo, tốc độ, cấu trúc năng lượng bên trong của phát pháo đó, toàn bộ bị tôi phân tích trong nháy mắt.

*[Mục tiêu: Tinh thần toái liệt]*

*[Cấu tạo năng lượng: Quang năng 78%, Nhiệt năng 21%, Động năng 1%]*

*[Phân tích cấu trúc bên trong: Tồn tại 0.00314% xoáy năng lượng bất đối xứng]*

*[Đang tạo phương án tinh chỉnh đối xứng hóa…]*

Tôi đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt vào khoảng không trống rỗng.

Giống như xóa đi một chữ viết sai trên bảng đen.

“Đối xứng.”

Quả pháo năng lượng đủ để san phẳng một ngọn núi nhỏ đó, khi cách tôi chưa đầy mười mét, đột nhiên run rẩy một cách quỷ dị.

Sau đó, giống như một quả bóng bay bị đâm thủng, kêu “phụt” một tiếng, tách thành hai nửa hoàn toàn đối xứng.

Một nửa xẹt qua bên trái tôi, lao vào tấm khiên bảo vệ phía sau.

Nửa kia xẹt qua bên phải tôi, lao vào tấm khiên ở hướng ngược lại.

Hai tiếng nổ vang lên cùng một lúc, giá trị năng lượng hoàn toàn bằng nhau.

Cả đấu trường lặng ngắt như tờ.

Biểu cảm của tất cả mọi người đều đông cứng lại.

Miệng của bình luận viên há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng.

Sự tự tin trên mặt Tần Duyệt, lần đầu tiên xuất hiện vết nứt.

**4.**

“Chuyện… chuyện gì thế này? Trùng hợp sao?”

Bình luận viên lắp bắp lên tiếng, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý cho cảnh tượng kỳ dị này.

Tần Duyệt rõ ràng cũng nghĩ như vậy.

Hắn nhíu mày, lại đưa tay lên.

Lần này, là ba phát pháo năng lượng, từ ba góc độ khác nhau, phong tỏa toàn bộ đường lùi của tôi.

“Để xem lần này cô trốn kiểu gì!”

Hắn gầm gừ.

Ánh sáng vàng lấp lánh, ba “ngôi sao” mang theo quỹ đạo tử thần rít gào lao tới.