“Tô Hạo đẹp trai bằng tôi không?”

“Dáng người có đẹp bằng tôi không?”

“Ngựa tốt còn không ăn lại cỏ cũ, loại đàn ông rác rưởi yêu mới một tháng đã ngoại tình như anh ta có gì đáng để em lưu luyến?”

“Gầy yếu như gà luộc, anh ta có thể làm em hài lòng à?”

Tôi nhíu mày:

“Thẩm tổng, em không biết anh đang bị sao nữa?”

Anh…

Thẩm Tự Châu không nói gì nữa, mà cởi áo ra.

Tôi nuốt nước bọt.

Anh đột nhiên nói:

“Hôm nay là cuối tuần.”

Tôi phối hợp hỏi:

“Vậy thì sao?”

“Chúng ta nên hôn nhau rồi.”

Tôi muốn rút tay lại, nhưng anh nắm quá chặt, không buông.

“Chúng ta đã kết thúc mối quan hệ kiểu đó rồi!”

Thẩm Tự Châu:

“Tôi chưa đồng ý.”

Anh kéo tay tôi đặt lên cơ ngực của anh.

Còn ấn xuống.

Trong lòng tôi sóng to gió lớn.

Giọng anh đáng thương:

“Nếu em không muốn thì thôi vậy.”

… Dùng cái này để thử thách cán bộ à?

Rất tốt.

Tôi không qua được thử thách.

Sáng hôm sau, tôi chống cái eo đau nhức tỉnh dậy.

Thẩm Tự Châu đã tỉnh rồi, tay vẫn ôm chặt eo tôi.

Xương quai xanh của tôi toàn là vết hôn.

Sao lại không giữ được mình chứ?

Haiz, không nói nữa không nói nữa.

Đúng lúc đó, chuông điện thoại của Thẩm Tự Châu vang lên.

Là anh trai tôi!

Tôi gào thét trong lòng, tại sao lần nào vào lúc này anh ấy cũng gọi đến vậy!

Ý nghĩ của Thẩm Tự Châu hiển nhiên giống tôi.

Anh để điện thoại sang một bên, không nghe.

Sau khi tự động ngắt, anh trai tôi lại gọi thêm một cuộc.

Tôi chất vấn:

“Sao anh lại để điện thoại của anh trai em reo mà không nghe?”

Thẩm Tự Châu: “?”

Trong điện thoại, anh trai tôi nói chuyện phiếm với Thẩm Tự Châu một lúc, lại nói sau khi về sẽ mời anh ăn cơm, cảm ơn Thẩm Tự Châu đã chăm sóc tôi.

Tôi ở bên cạnh không dám phát ra một chút âm thanh nào.

Khó khăn lắm mới nói chuyện xong, tôi xuống giường bắt đầu mặc quần áo.

Dù không quay đầu, tôi cũng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực phía sau.

Thẩm Tự Châu:

“Chúng ta thế này giống như đang vụng trộm.”

Mặc quần áo xong, tôi quay người trừng anh một cái:

“Thẩm tổng, tối qua là ngoài ý muốn.”

“Sau này chúng ta chỉ đơn thuần là quan hệ cấp trên cấp dưới, anh là bạn của anh trai em.”

Thẩm Tự Châu nhíu mày, tôi chột dạ như kẻ trộm mở cửa muốn chạy.

Không đúng.

Đây là phòng của tôi mà.

10

Kết thúc chuyến công tác, trở về thành phố.

Lúc xuống máy bay, anh trai và chị dâu đến đón tôi.

Hôm nay là sinh nhật tôi.

Bọn họ đã đặt sẵn nhà hàng.

Thẩm Tự Châu xách vali, sau khi nghe thấy hôm nay là sinh nhật tôi, lộ ra vẻ hơ hối hận.

“Sinh nhật của em không phải tháng sau à?”

Tôi, anh trai tôi, chị dâu, cả ba người đều sững ra.

Anh trai tôi hỏi trước:

“Sao cậu biết ngày sinh trên chứng minh thư của Hạ Hạ?”

Thẩm Tự Châu:

“Vô tình nhìn thấy trên đơn nhận việc của nhân viên.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Anh trai tôi giải thích:

“Hồi đó trên chứng minh thư bị làm sai.”

Tôi khoác tay anh trai và chị dâu:

“Vậy tạm biệt Thẩm tổng, bọn em đi trước đây.”

Thẩm Tự Châu đột nhiên nhìn anh trai tôi:

“Khương Việt, tài xế nhà tôi có việc gấp, cậu tiện đường cho tôi đi nhờ một đoạn.”

Thẩm Tự Châu đã lên xe rồi, anh trai tôi tự nhiên đưa anh đến tiệc sinh nhật của tôi.

Tôi ngồi hàng ghế sau buồn bực không vui, như muốn nhìn thủng một lỗ sau gáy Thẩm Tự Châu.

Anh đang giở trò gì vậy?

Trong phòng bao, bố mẹ đã đến.

Nhìn thấy Thẩm Tự Châu, họ nhiệt tình chào đón anh.

Một bữa cơm ăn rất vui vẻ.

Còn tôi thì ngồi như trên đống lửa.

Thẩm Tự Châu rất biết nói chuyện, vậy mà lại hòa nhập vào bầu không khí gia đình tôi một cách không hề gượng gạo.

May mà anh không nói lung tung.

Ăn cơm xong, đến phần ăn bánh kem thổi nến.

Điều ước của tôi rất đơn giản, mộc mạc.

Tôi có thể thuận lợi tốt nghiệp.

Ước xong, tôi nhận được năm phần quà.