19
Ban đầu là Trình Triệt khuyên tôi chia tay, bây giờ cũng là anh ấy khuyên tôi nghe theo trái tim mình.
Đôi khi tôi thật sự không nhìn thấu anh ấy.
Suốt bốn năm qua, anh vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Khi tôi cần giúp đỡ, anh sẽ xuất hiện ngay lập tức.
Miệng thì nói thích tôi, nhưng trong mắt lại không hề thấy chút tình cảm nào.
Bị tôi từ chối rồi, anh vẫn cứ làm theo ý mình.
Anh thật sự đã làm được chuyện sống theo cảm xúc của bản thân.
Tôi lôi tờ giấy chứng nhận hiến tặng bị đè dưới đáy ngăn kéo ra.
Nếu cầm nó đi tìm Bùi Nghiên giải thích, chắc chắn anh sẽ tha thứ cho tôi.
Nhưng…
Như thế có công bằng với Hứa Nhu không?
Thôi vậy, tôi vẫn không làm được chuyện sống tùy ý như thế.
Tôi thức suốt đêm viết đơn thôi việc.
Mua vé máy bay rời khỏi nơi này.
Xe của Trình Triệt vẫn đậu dưới lầu, chưa rời đi.
“Vẫn quyết định lâm trận bỏ chạy, làm một kẻ nhát gan à.”
Anh luôn có thể nhìn thấu suy nghĩ của tôi.
“Đám cưới nhớ thay tôi gửi một phần quà.”
“Lời khuyên cuối cùng cho em, có lẽ em nên nói chuyện với Bùi Nghiên, nói chuyện thẳng thắn một lần.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Trình Triệt, có phải anh biết gì đó không?”
Anh nhìn tôi mấy giây, ánh mắt đầy ẩn ý.
“Bùi Nghiên điên cuồng nhắm vào công ty của tôi, tôi có hơi không chống đỡ nổi rồi.”
20
Tôi lại một lần nữa quay về nơi này.
Một ngày tới ba lần, đến bảo vệ cũng phát chán khi thấy chúng tôi.
Ánh mắt Bùi Nghiên tối sầm, trên mặt nhuốm đầy tức giận.
“Các người tới làm gì? Đến khoe với tôi hai người yêu đương mặn nồng đến mức nào à?”
Nhưng Trình Triệt lại cười.
“Đúng vậy, ghen à?”
Hả?
Sao thế này? Trước khi lên lầu anh ấy đâu có như vậy.
Cảm xúc trong đáy mắt Bùi Nghiên chấn động dữ dội, nắm đấm siết chặt cũng không ngừng run rẩy.
Thấy anh như phát điên, Trình Triệt cười càng vui hơn, sau đó đột ngột đẩy tôi tới, ném tờ giấy chứng nhận hiến tặng cho Bùi Nghiên.
“Thôi, tôi làm người tốt đến cùng vậy, để khỏi có vài người tự hại mình một ngàn, làm tổn thương kẻ địch tám trăm.”
“Tôi với Phương Tuyết chỉ là bạn thôi, phần còn lại hai người tự nói chuyện đi.”
Nói xong, anh ung dung quay người, để lại cho chúng tôi một bóng lưng khó lường.
Bùi Nghiên lật mở tờ chứng nhận, ngày tháng là đúng ngày anh phẫu thuật bốn năm trước, anh khẽ nhíu mày.
“Người hiến tặng cho tôi là em?”
Liên tưởng đến những lời Trình Triệt nói, Bùi Nghiên cảm thấy mình bị sỉ nhục một cách cực lớn.
“Em đã giấu anh làm những gì? Ban đầu tại sao lại đi cùng Trình Triệt.”
Anh siết chặt vai tôi, ép hỏi.
Tôi cụp mắt xuống, nói hết mọi chuyện năm đó ra.
“Trình Triệt, cái tên khốn kiếp nhà anh!”
Bùi Nghiên đấm mạnh tay xuống ghế sofa, hơi thở như muốn bốc lửa.
Anh đột nhiên ôm chầm lấy tôi, như thể ôm lấy món bảo vật đã mất mà tìm lại được.
“Xin lỗi, xin lỗi.”
Lúc này, Bùi Nghiên cảm thấy mình đúng là một kẻ khốn nạn.
Vậy mà lại hết lần này đến lần khác nhắm vào tôi.
Anh ấy hết lần này đến lần khác cầu xin tôi tha thứ, kể lể về nỗi nhớ dành cho tôi suốt bao năm qua.
Tôi cũng rất muốn nối lại đoạn duyên cũ.
Nhưng mà…
“Phó Nghiên, anh sắp kết hôn rồi…”
Lúc này Phó Nghiên mới nhớ ra có người tên Hứa Nhu, anh chậm rãi gọi một cuộc điện thoại.
“Vị hôn thê, có lẽ cô cần giúp tôi giải thích với bạn gái tôi về mối quan hệ của chúng ta.”
Ở đầu dây bên kia, Hứa Nhu cười rạng rỡ, giọng điệu trêu chọc.
“Ồ? Tối qua là ai nói không cần tôi giúp, còn cầu tôi đấy?”
Phó Nghiên cũng không giận, giọng điệu mềm xuống.
“Cầu cô đấy.”
Hứa Nhu cười ha hả hai tiếng.
“Bao nhiêu năm rồi mà vẫn chỉ có cô ấy trị được anh.”
Tôi ngẩn ra một lúc.
“Các người…?”
21
Hứa Nhu đến rất nhanh, bên cạnh còn dẫn theo một người phụ nữ, tóc ngắn được chải cực kỳ tinh tế, cách ăn mặc kiểu Trung khiến cô ấy trông vô cùng soái khí.
Tôi dường như hiểu ra gì đó, nhưng lại vẫn có chút chưa hiểu.
Rất nhanh sau đó, họ đã giải đáp thắc mắc cho tôi.
Hứa Nhu và Phó Nghiên từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, sau khi ra nước ngoài thì cô ấy quen một bạn gái.
Cha mẹ cô ấy biết chuyện, liền cực lực phản đối, lại ra sức tác hợp cô ấy với Phó Nghiên.
Đúng lúc gia đình Phó Nghiên đột ngột gặp biến cố, họ không muốn nhìn anh sa sút tinh thần, bèn đưa điều kiện với mẹ của Phó Nghiên, nói rằng có thể giúp anh, nhưng hai người phải đính hôn.
Cha mẹ Hứa Nhu nghĩ rằng tình cảm thời thơ ấu giữa hai người vẫn còn, sau khi đính hôn chắc chắn sẽ ngày ngày sinh tình cảm.
Phó Nghiên tuy chán nản tột cùng, nhưng vẫn không đồng ý.
Là Hứa Nhu âm thầm tìm đến anh, hai người mới đạt thành hợp tác.
Hứa Nhu lắc lắc điện thoại.
“Cha mẹ tôi đã đồng ý hủy hôn lễ rồi.”
Tôi do dự mãi, cuối cùng không nhịn được hỏi.
“Hai người không phải liên hôn sao? Công ty còn liên quan…”
Hứa Nhu phẩy tay, trong mắt đầy vẻ chẳng hề để tâm.
“Dùng lợi ích trói buộc là đủ rồi, phần hỗ trợ Phó Nghiên nhận được anh ấy đều dùng tiền để đền đáp lại tôi rồi, không cần thiết phải ép thêm một tầng hôn nhân nữa.”
“Cô đừng tin mấy lời đồn bên ngoài, đều là anh ấy cố tình diễn cả đấy. Thôi, tôi không làm phiền thế giới hai người nữa.”
Sau khi Hứa Nhu đi, Phó Nghiên như sói đói lao tới.
“Gả cho anh đi, đừng chạy nữa, có được không?”
Tôi lùi lại nửa bước.
“Ngày đó ở văn phòng…”
Phó Nghiên giơ ba ngón tay lên.
“Tôi thề là chúng tôi chẳng làm gì cả.”
Anh mở điện thoại, phát một đoạn âm thanh, chính là tiếng kêu mà ngày đó tôi đã nghe thấy…
“Ban đầu là định để Hứa Nhu bắt gian tại trận, làm rối chuyện hôn sự, không ngờ em lại xuất hiện, nên tôi mới đổi kế hoạch.”
“Tôi thừa nhận, lúc đó tôi muốn trả thù em, chỉ muốn biết trong lòng em còn để ý đến tôi hay không.”
Tôi vuốt vuốt tóc anh, chủ động hôn lên.
“Em đồng ý.”
22
Ngoại truyện (góc nhìn Phó Nghiên)
Sau khi chia tay nhiều năm, anh nghe bạn bè nói Phương Tuyết đang làm việc ở chi nhánh công ty của anh.
Lại một lần nữa nghe thấy tên cô, tim anh không tự chủ được mà đập mạnh mấy nhịp.
Cô đang làm công việc tổ chức đám cưới.
Phó Nghiên và Hứa Nhu vốn không định kết hôn, nhưng anh vẫn nhờ bạn sắp xếp việc lập kế hoạch hôn lễ lên trên tay cô.
Không biết là xuất phát từ mục đích gì, hoặc là muốn tìm một cái cớ để gặp cô.
Cô thiết kế càng tốt, anh càng tức giận.
Nhìn thấy mình cưới người khác, cô chẳng buồn chút nào sao?
Chẳng lẽ không hề hối hận dù chỉ một chút sao?
Thật sự chưa từng yêu anh sao?
Phó Nghiên gần như điên cuồng muốn xác minh những điều ấy, không ngừng dùng lời nói kích thích cô.
Ngày hôm đó, anh cố ý tìm một người phụ nữ phối hợp diễn kịch, giống như một đứa trẻ muốn giành lấy sự chú ý của cha mẹ thì sẽ cố ý gây ra rắc rối vậy.
Thậm chí còn đề nghị bao nuôi cô.
Anh từng nghĩ, dù Phương Tuyết có vì tiền mà đồng ý, anh cũng sẵn sàng đem tất cả của mình cho cô.
Nhưng cô không đồng ý.
Ngay cả khi đối mặt với sự làm khó của mẹ anh và vị hôn thê, cô cũng không cầu anh giúp đỡ.
Khi nghe cô nói muốn kết hôn, cả người Bùi Nghiên như sụp đổ.
Khoảnh khắc ấy, anh hận không thể đồng quy vu tận với Trình Triệt.
Anh không hiểu nổi, rốt cuộc Trình Triệt tốt ở chỗ nào.
Nhà họ Trình sắp xếp cho anh ta biết bao nhiêu lần xem mắt, Trình Triệt một lần cũng không từ chối.
Trình Triệt chắc chắn chưa từng nghĩ đến chuyện cưới cô, vậy tại sao cô vẫn không buông bỏ được?
Lại còn vì anh ta mà một lần nữa từ bỏ chính mình.
Anh điên cuồng muốn chiếm hữu cô, thậm chí còn muốn để Trình Triệt nghe thấy ngay trong tình huống như thế.
Nhưng khi nhìn thấy nước mắt của Phương Tuyết, anh lại mềm lòng, thầm mắng mình đúng là một tên khốn.
Khoảnh khắc này, cuối cùng anh cũng hiểu ra.
Điều anh hận không phải là cô lừa mình, mà là không thể lừa mình cả đời.
23
Ngoại truyện 2 (góc nhìn của Trình Triệt)
Từ khi có trí nhớ, cái tên mà Trình Triệt nghe nhiều nhất chính là Bùi Nghiên.
Bố mẹ luôn đem hắn ra so sánh với anh, bất kể phương diện nào, chỉ cần bị Bùi Nghiên vượt qua thì sẽ bị đánh một trận tàn nhẫn.
Anh ghét Bùi Nghiên đến tận xương tủy.
Cho đến một ngày, anh nghe thấy trong nhà Bùi Nghiên truyền ra tiếng khóc.
“Ai bảo con thi kém như vậy, ngay cả Trình Triệt cũng không thi hơn được!”
Đột nhiên Trình Triệt không còn ghét anh ta đến thế nữa.
Hai người đối chọi gay gắt, qua lại không ngừng.
Sau khi lên đại học, Bùi Nghiên yêu một cô gái, gia cảnh bình thường, thậm chí có thể nói là tệ vô cùng.
Trong giới bọn họ, kết hôn đều phải môn đăng hộ đối, vậy mà Bùi Nghiên lại vì cô ấy mà đoạn tuyệt với gia đình.
Trình Triệt tò mò đến cực điểm, âm thầm quan sát họ rất lâu.
Anh nhìn thấy họ vì mua hạt dẻ nướng ven đường mà xót tiền, nhìn thấy họ vì một công việc mà khom lưng khom cổ khắp nơi, nhìn thấy họ đứng do dự trước cửa hiệu thuốc, cuối cùng vẫn chọn loại thuốc giảm đau rẻ nhất.
Có lúc anh còn thấy Bùi Nghiên đúng là kiểu người yêu đến mù quáng, như vậy thật sự đáng sao?
Sau này, cha của Bùi Nghiên qua đời, trong cuộc chiến tranh gia sản anh ta thua thảm hại.
Mất đi một đối thủ như vậy, thật đáng tiếc.
Có lẽ vì nhiều năm đối chọi gay gắt, đấu đến mức sinh ra chút cảm giác tiếc tài nhau, Trình Triệt không muốn nhìn Bùi Nghiên cứ tiếp tục như thế.
Anh tìm đến Phương Tuyết, giúp cô vượt qua khó khăn trước mắt.
Phương Tuyết rất thông minh, lời anh nói cô lập tức hiểu ra.
Bùi Nghiên, người mất đi tình yêu, như một con mãnh thú, nhanh chóng phản đòn, lợi dụng tài sản của Hứa gia, bán khống rồi thu mua Tập đoàn Thịnh Thế, giành lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.
Thực ra, Trình Triệt cũng đã âm thầm giúp đỡ một phần.
Trình Triệt không ngờ tình yêu lại có sức mạnh như vậy, đột nhiên anh cũng rất muốn thử.
Anh bắt đầu theo đuổi Phương Tuyết, nhưng Phương Tuyết thật sự rất thông minh, liếc mắt một cái đã nhìn ra ý định của anh.
Hai người vẫn luôn giữ quan hệ bạn bè.
Mấy năm này, Bùi Nghiên không ít lần nhằm vào công ty của Trình Triệt, Trình Triệt cũng không bực, chỉ thấy thú vị.
Cho đến ngày hôm đó, Phương Tuyết hỏi anh, vỡ kính rồi thật sự có thể lành lại không?
Trình Triệt nhớ lại những chuyện quá khứ, những khoảnh khắc tình yêu mà anh đã từng lặng lẽ nhìn thấy trong bóng tối.
Anh đột nhiên thấy, những điều đẹp đẽ ấy nên tiếp tục tồn tại.
Hết

