Tôi mặc kệ cô ta. Lục Kiều lại bám theo, bồi thêm một câu: “Thương tổng hôm nay mặc áo sơ mi mới đấy, khuy măng sét màu bạc, cà vạt màu xanh navy, cô đoán xem là ai chọn cho anh ấy? Dù sao thì chắc chắn không phải cô rồi.”
Cửa thang máy đóng lại sau lưng, ngăn cách tiếng cười mỉa mai của cô ta ở bên ngoài. Tôi bước đến chỗ ngồi, phát hiện trên bàn có thêm một ly Americano nóng, trên vỏ cốc dán một tờ giấy note.
*”Đã xem biên bản cuộc họp, làm rất tốt. Thuốc cảm để ở ngăn tủ thứ hai trong phòng trà nước. —— Thương”*
Tôi nhìn chằm chằm tờ giấy note đó rất lâu. Chữ viết của anh và giọng điệu lúc chat trên mạng hoàn toàn trái ngược nhau – nét chữ trên giấy nghiêm chỉnh đến mức gần như cứng nhắc, từng nét đều rất dứt khoát. Còn Thương Dập trên mạng thì hay nhắn “Bảo bối em rep anh đi mà”, dùng dấu ngã kéo dài giọng, thỉnh thoảng nhắn mười mấy tin liền rồi tự biên tự diễn.
Một người làm sao có thể phân liệt đến mức này cơ chứ?
Chị gái thò đầu sang từ bàn bên cạnh: “Thương tổng để lại giấy note cho em à? Anh ấy viết gì thế?”
Tôi lật úp tờ giấy note xuống bàn: “Chuyện công việc thôi.”
“Dạo này anh ấy để ý em hơi nhiều đấy.” Chị chống cằm, vẻ mặt đăm chiêu, “Hôm qua thì @ tên em, hôm nay lại để giấy note. Tiểu Tri, em nói xem có phải anh ấy…”
Tim tôi lỡ một nhịp.
“…muốn bắt em làm nhiều việc hơn không? Dù sao cũng là người mới, phải rèn giũa chút chứ.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại mơ hồ có chút thất vọng khó tả. Suy nghĩ của chị tôi luôn trong sáng rạng rỡ như thế, không bao giờ ngoặt vào những góc tối tăm. Chị sẽ không bao giờ ngờ rằng em gái mình lại dùng thân phận của chị để trò chuyện với một người đàn ông suốt 4 năm, càng không ngờ người đàn ông đó lại chính là ông sếp tối cao hiện tại của chị.
Đám bình luận lại trôi qua:
[Chị gái thật ngây thơ đáng yêu quá đi mất, hoàn toàn không biết đứa em ở sau lưng mình làm ra những chuyện bỉ ổi gì.]
[Lót dép hóng biểu cảm của chị gái vào cái ngày sự thật phơi bày, chắc chắn sẽ rất đặc sắc.]
[Nghe đồn sau khi bị vạch trần, cô em gái còn mặt dày cầu xin chị tha thứ nữa chứ, mắc cười, dựa vào đâu mà chị gái phải tha thứ cho cô ta?]
Tôi xua tay đuổi đám bình luận đi, mở máy tính bắt đầu làm việc. Nhưng ngón tay vừa gõ được hai chữ, thanh taskbar góc dưới bên phải đã nhảy lên thông báo từ phần mềm chat nội bộ công ty – Thương Dập mời bạn vào nhóm chat “Nhóm dự án Q4”.
Ngay sau đó, tất cả những người trong nhóm dự án đều nhận được một tin nhắn: *”@All 3 giờ chiều nay họp khởi động dự án, vui lòng có mặt trước 10 phút. Danh sách thành viên nhóm dự án lần này: Thương Dập, Cố Vũ, Trần Khải, Lục Kiều, Cố Tri.”*
Tên tôi xếp cuối cùng, nhưng thực sự có tên trên đó.
Lục Kiều rep ngay tắp lự: *”Đã rõ thưa Thương tổng! À Thương tổng ơi, Cố Tri thuộc bộ phận hành chính, để cô ấy vào nhóm dự án liệu có hợp lý không ạ? Cô ấy đâu có kinh nghiệm làm dự án.”* Kèm theo là một cái emoji ngoan ngoãn ngơ ngác.
Mặt tôi lập tức nóng bừng. Chị gái tôi đang định lên tiếng bảo vệ tôi thì tin nhắn của Thương Dập đã nhảy ra trước một bước:
*”Không hợp thì học. Có ai sinh ra đã biết làm mọi thứ đâu?”*
Cả nhóm im bặt. Lục Kiều không dám rep lại câu nào.
Chị gái nhắn tin riêng cho tôi: “Thương tổng người này cũng biết bao che khuyết điểm của nhân viên đấy chứ.” Tôi rep lại một chữ “Vâng”, rồi tắt khung chat.
**10**
3 giờ đúng, tôi ôm laptop bước vào phòng họp. Thương Dập đã ngồi ở vị trí chủ tọa, trước mặt anh bày bản kế hoạch dự án. Quả nhiên hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi mới, khuy măng sét màu bạc, cà vạt màu xanh navy, giống hệt lời Lục Kiều đã nói. Chị gái ngồi bên trái anh, tôi ngồi ở vị trí cuối cùng của chiếc bàn dài, ở giữa có Trần Khải và Lục Kiều ngồi xen vào.

