“Nếu cô ấy còn sống, cô ấy nhất định không muốn thấy con tự trách bản thân như vậy. Cô ấy chỉ mong con đứng dậy lần nữa, sống đúng với dáng vẻ của chính mình.”
“Vân Vân, con không phải vật phụ thuộc của bất kỳ ai. Con là con, là Thẩm Vân độc nhất vô nhị.”
“Vân Vân, trước đây con có ước mơ gì không?”
Trước khi gả cho Cố Thất Hiền, Thẩm Vân từng là nhà thiết kế trang sức có chút danh tiếng trong nước.
Tác phẩm của cô tràn đầy linh khí, còn từng đoạt giải thưởng quốc tế.
Nhưng vì Cố Thất Hiền, cô từ bỏ sự nghiệp, rửa tay nấu canh, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy.
Khi tôi nhắc đến ước mơ, ánh mắt Thẩm Vân lóe lên một chút, rồi lại ảm đạm.
“Đều qua rồi…”
“Chưa qua!”
Tôi nói chắc nịch.
“Chỉ cần con muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể bắt đầu lại!”
Ngày hôm sau, tôi dùng tài sản riêng và các mối quan hệ của mình, lấy danh nghĩa Thẩm Vân thành lập một studio thiết kế trang sức cao cấp.
Từ chọn địa điểm, trang trí đến xây dựng đội ngũ, tất cả đều dùng thứ tốt nhất.
Tôi đưa chìa khóa studio và toàn bộ giấy tờ vào tay cô.
“Vân Vân, đây là thứ tôi cho con, không phải của nhà họ Cố, mà là của chính con.”
“Tôi không quan tâm trước đây con đã trải qua những gì. Từ bây giờ, hãy làm chuyện con muốn làm, trở thành người con muốn trở thành.”
“Thiếu phu nhân nhà họ Cố không nên chỉ là một người phụ nữ oán hận bị nhốt trong hậu viện.”
“Con phải để tất cả mọi người nhìn thấy, không có Cố Thất Hiền, Thẩm Vân con chỉ sống càng rực rỡ hơn!”
Thẩm Vân cầm chùm chìa khóa, nhìn studio mới tinh trước mắt, cuối cùng òa khóc.
Đó là lần đầu tiên kể từ khi gả vào nhà họ Cố, cô khóc thoải mái đến vậy.
Sau khi khóc xong, cô lau khô nước mắt, cúi người thật sâu với tôi.
“Cảm ơn bà, lão tổ tông.”
Tôi biết, cô bạn thân của tôi đã trở lại rồi.
7
Studio của Thẩm Vân nhanh chóng đi vào quỹ đạo.
Cô dồn toàn bộ tinh lực vào thiết kế.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, tác phẩm của cô đã làm kinh diễm cả giới thời trang.
Còn tôi trở thành fan trung thành nhất, cũng là chỗ dựa vững chắc nhất của cô.
Cô thức đêm vẽ bản thảo, tôi thức cùng cô.
Cô cạn kiệt cảm hứng, tôi kéo cô đi nghe tấu hài, xem talkshow.
Tôi kể cho cô nghe đủ loại chuyện tám nhảm dưới âm phủ.
Nhìn cô tìm lại nụ cười, tôi vui hơn bất kỳ ai.
Thế nhưng, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.
Cố Thất Hiền bị nhốt trong từ đường nhưng không hề thật lòng hối cải.
Lâm Liên Liên vì tội lừa đảo và cố ý gây thương tích, chứng cứ xác thực, đã bị kết án.
Tin này hoàn toàn kích thích Cố Thất Hiền.
Hắn đổ hết mọi lỗi lầm lên người Thẩm Vân và tôi.
Hắn mua chuộc người làm, lén liên lạc với bên ngoài.
Biết được sự nghiệp của Thẩm Vân hiện nay thuận buồm xuôi gió, hắn càng ghen tức đến phát điên.
Trong mắt hắn, Thẩm Vân là con chim hoàng yến hắn nuôi nhốt, tất cả mọi thứ của cô đều phải thuộc về hắn.
Sao cô dám, khi chưa được hắn cho phép, tự ý bay đi?
Cuối cùng, trong một đêm mưa gió dữ dội, hắn cạy khóa từ đường và trốn ra ngoài.
Hắn chạy thẳng đến studio của Thẩm Vân.
Khi đó, Thẩm Vân đang chuẩn bị những bước cuối cùng cho triển lãm trang sức quốc tế sắp tới, đã ở lại studio suốt mấy ngày liền.
Vì cơ thể “già yếu”, tôi bị bác sĩ ép ở lại nhà tổ nghỉ ngơi.
Đến khi tôi nhận được tin, Cố Thất Hiền đã đập phá cửa studio xông vào.
Hắn túm tóc Thẩm Vân, ném mạnh cô xuống đất. Bản thiết kế rơi đầy sàn bị hắn giẫm nát.
“Thẩm Vân! Con khốn này!”
Hai mắt hắn đỏ ngầu, mặt mày dữ tợn.
“Liên Liên bị cô hại đến mức ngồi tù! Còn cô thì sống vẻ vang quá nhỉ!”
“Cô quên thân phận của mình rồi sao? Cô là chó của Cố Thất Hiền tôi! Tôi bảo cô sinh thì cô sinh, tôi bảo cô chết thì cô chết! Ai cho cô ra ngoài ló mặt?”
Thẩm Vân bị hắn ném đến choáng váng, bụng truyền đến một cơn đau dữ dội.
Nhưng cô không còn khóc lóc cầu xin như trước nữa.
Cô chống tay xuống đất, khó khăn ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn hắn.
“Cố Thất Hiền, tôi đã không còn là Thẩm Vân của trước đây nữa.”
“Anh còn dám động vào tôi thêm một lần, tôi bảo đảm anh sẽ hối hận.”
Ánh mắt cô lạnh băng.
Cố Thất Hiền bị ánh mắt ấy làm chấn động trong chớp mắt, sau đó thẹn quá hóa giận.
“Hối hận? Tôi thấy người nên hối hận là cô!”
Hắn cười dữ tợn, từng bước ép tới gần.
“Cô tưởng bà già kia có thể che chở cho cô cả đời sao? Bà ta là một người sắp chết rồi!”
“Hôm nay tôi sẽ cho cô và đứa con trong bụng cô cùng xuống dưới chôn theo Liên Liên!”
Hắn giơ tay lên thật cao.
Thẩm Vân theo bản năng nhắm mắt lại, hai tay ôm chặt bụng.
Nhưng cái tát trong tưởng tượng không rơi xuống.
Cửa studio bị người ta đá tung.
Tôi chống gậy bước vào, phía sau là một hàng vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính râm.
Người dẫn đầu là Văn Lâm.
Còn có đội ngũ luật sư hàng đầu Bắc Kinh do tôi mời tới.
“Cố Thất Hiền.”
Tôi nhìn con súc sinh trước mắt, giọng lạnh như băng.
“Chúng ta bàn chuyện ly hôn của cậu và Vân Vân đi.”
8
“Ly hôn?”
Hắn quay người nhìn tôi, trên mặt toàn vẻ điên cuồng.
“Bà già kia, bà tưởng bà là ai? Bà nói ly hôn là ly hôn được sao?”
“Thẩm Vân là vợ tôi, đời này cô ấy đừng hòng rời khỏi tôi!”
“Vậy à?”

