“Mấy năm nay tôi ở nhà cô, giúp cô chăm cháu trai, cô chẳng lẽ không nên trả tiền cho tôi sao? Cô đã thiếu tôi hai tháng rồi, tổng cộng hai vạn tệ, cô nhất định phải trả!”

Mấy gã đàn ông kia cũng vây lại, chỉ tay vào tôi chửi bới, nói hôm nay không đưa tiền thì chuyện này chưa xong.

Tôi lập tức gọi cho Thẩm Chu: “Ông đúng là đồ hèn, đồ vô dụng, vợ ông đòi tiền mà đòi tới chỗ tôi rồi.”

Thẩm Chu ở đầu dây bên kia ấp úng: “Giang Lai, tôi thật sự không có tiền, cô ta đòi tôi mỗi tháng một vạn, tôi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy chứ?”

“Không có tiền thì đi ăn xin đi, lên livestream quỳ lạy xin quà đi!”

Tôi bị Thẩm Chu và Lâm Hạ chọc tức đến mức không còn gì để nói, cả đời này chưa từng gặp chuyện mất mặt như thế.

Lâm Hạ hét lên: “Người thành phố các người đúng là nhiều mưu mô, lừa người lắm! Ngày nào tôi cũng giúp các người trông trẻ, vậy mà còn không trả tiền cho tôi!”

Tôi tức đến bật cười, trực tiếp lấy điện thoại ra báo cảnh sát: “Được, vậy để cảnh sát đến nói xem, khoản tiền này tôi có nên trả hay không.”

Sắc mặt Lâm Hạ thay đổi, vươn tay định giật điện thoại của tôi: “Cô không cần mặt mũi nữa à? Trả tiền là được, chuyện nhà cũng phải làm ầm lên đến đồn cảnh sát sao?”

“Chuyện nhà?” Tôi né tay cô ta đi, “Tôi với cô có chuyện nhà gì? Cô là kẻ thứ ba, tôi với cô là người một nhà à?”

Cảnh sát đến rất nhanh, sau khi hỏi rõ tình hình, liền trực tiếp đưa mấy người kia đi.

Lâm Hạ định chạy, nhưng bị công an chặn lại: “Cô cũng phải theo chúng tôi một chuyến, bị nghi ngờ gây rối gây chuyện.”

Trước khi đi, Lâm Hạ quay đầu trừng tôi, ánh mắt đầy oán độc: “Giang Lai, cô đừng đắc ý, chuyện này chưa xong đâu!”

Thẩm Chu đúng là thứ chẳng ra gì, già đầu rồi còn làm tôi vướng một đống phiền phức.

Xui xẻo thật!

7

Giải quyết xong chuyện của Lâm Hạ, tôi tìm người sơn lại cửa.

Vừa dọn dẹp xong, con dâu tôi là Tô Việt đã tới.

Mắt cô ấy đỏ hoe, vừa nhìn là biết đã chịu ấm ức.

“Mẹ, con muốn ly hôn với Thẩm Đường.”

Tô Việt vừa ngồi xuống đã bật khóc, tôi chỉ có thể vỗ nhẹ lưng cô ấy, đợi cô ấy bình tĩnh lại.

Hóa ra, sau khi Thẩm Chu bị tôi đuổi đi, ông ta đã đưa Lâm Hạ đến ở nhà bọn họ.

Lúc đầu còn ổn, Lâm Hạ cũng giúp chăm sóc Tiểu Bảo, nhưng sau đó phát hiện Thẩm Chu không đưa tiền cho cô ta, tôi cũng không đưa tiền cho cô ta nữa, thế là Lâm Hạ bắt đầu làm loạn suốt ngày.

Không có việc gì cũng một khóc hai nháo ba thắt cổ, nói Thẩm Chu lừa gạt tình cảm của cô ta, trong nhà ngày nào cũng náo loạn đến chướng khí mù mịt.

Thẩm Chu bị quấy đến hết cách, vậy mà lại nảy ra chủ ý lên của hồi môn của Tô Việt.

“Mẹ, Thẩm Đường lại còn bảo con đem của hồi môn ra, để trả lương cho Lâm Hạ.” Tô Việt khóc đến run cả người, “Đó là sự bảo đảm mà bố mẹ con cho con, sao anh ấy có thể làm như vậy được!”

Nghe những lời này, tôi tức đến mức tay cũng run lên.

Thẩm Đường đúng là thứ khốn kiếp, vì cái ông bố vô dụng của nó mà ngay cả của hồi môn của vợ cũng dám nhòm ngó.

“Còn quá đáng hơn nữa.” Tô Việt lau nước mắt, “Sau khi biết con có của hồi môn, Lâm Hạ ngày nào cũng lải nhải bên tai con, nói con là người ngoài, đã gả vào thì là người nhà họ Thẩm, tiền cũng phải là của nhà họ Thẩm. Con phản bác mấy câu, Thẩm Đường liền nói con hỗn với trưởng bối, bắt con phải xin lỗi Lâm Hạ.”

Tôi nhíu mày, Thẩm Đường vậy mà lại quá đáng đến thế, vì một bà bảo mẫu xuất hiện giữa chừng mà đi bắt nạt chính vợ mình.

Tôi an ủi Tô Việt: “Thế con giờ tính sao?”

“Mẹ, con muốn ly hôn, nhưng Tiểu Bảo còn quá nhỏ, một mình con không thể vừa đi làm vừa chăm nó được.”

Tô Việt là gả xa, bố mẹ cô ấy đều ở ngoài tỉnh, đó cũng là lý do vì sao tôi luôn đối xử tốt với cô ấy.

Dù sao thì cũng là con trai tôi có lỗi với cô ấy.