Ông Tô cũng cố nén cơn giận, siết chặt nắm tay, rít qua kẽ răng mấy chữ:

“Nghiệt nữ. Ngay từ đầu không nên đưa nó về nhà họ Tô!”

Nghe xong lời của Tô Hành, những người có mặt đều quay sang bày tỏ sự đồng cảm với nhà họ Tô, rồi lại chỉ trích tôi.

“Tô Vận này đúng là đồ vong ân bội nghĩa!”

“Nhà họ Tô nhận nuôi cô ta, cô ta không biết cảm ơn thì thôi, còn trở thành kẻ ăn cháo đá bát.”

“Hai mươi triệu? Cô ta cũng không tự nhìn xem mình có xứng không!”

Những lời chửi rủa bẩn thỉu từ bốn phía như mưa đá nện xuống tôi.

Đúng lúc đó, cô bé trên sân khấu ban đầu lên tiếng lại mở miệng lần nữa.

“Mọi người không được vu khống chị Tô Vận!”

Mắt cô bé đỏ hoe. Giọng run rẩy nhưng rất kiên định.

Cô bé chỉ vào đôi mắt mình, nói từng chữ rõ ràng:

“Bố em nói, giác mạc của em là do chị Tô Vận hiến cho em.”

“Em có thể nhìn thấy thế giới này đều là nhờ chị ấy.”

Những đứa trẻ khác cũng lần lượt đứng ra, mồm năm miệng mười nói.

“Chị Tô Vận hiến thận cho em.”

“Em là gan…”

“Trái tim của chị Tô Vận đang đập trong người em.”

Một cậu bé đặt tay lên ngực mình, giọng non nớt mà nghiêm túc.

“Bác sĩ nói, trái tim này trước đây nằm trong cơ thể của một người chị rất, rất tốt bụng.”

“Chị ấy tuyệt đối không phải loại người như mọi người nói!”

Nhìn nhiều đứa trẻ như vậy, nhờ tôi mà có lại cơ hội nhìn thấy thế giới, có lại cơ thể khỏe mạnh, có lại hy vọng sống tiếp.

Tôi lơ lửng giữa không trung, rõ ràng đã chỉ còn là một linh hồn, nhưng lại như có một tia sáng ấm áp xuyên qua thân thể trống rỗng của mình.

Vì sự lên tiếng của những đứa trẻ, mọi người lại bắt đầu dao động.

Mọi chuyện bỗng trở nên rối rắm khó đoán.

Bà Tô siết chặt tay áo ông Tô, môi hơi run.

Tô Hành cũng không hiểu vì sao trong lòng bắt đầu hoảng hốt.

Như thể có chuyện gì đó không ổn đang từng chút một xảy ra.

Ngực anh ta nặng trĩu, như bị thứ gì đó đè lên.

Anh ta nghiến răng, cố ý muốn gạt bỏ suy nghĩ ấy.

Bỗng nhiên, anh ta nảy ra một ý.

Trên mặt Tô Hành lại hiện ra nụ cười bình tĩnh ung dung. Giọng nói mang theo sự chắc chắn như đã nắm phần thắng.

“Được. Các người luôn miệng nói Tô Vận đã chết, vậy thi thể cô ta ở đâu?”

Anh ta nhìn quanh bốn phía, giọng chắc nịch:

“Cô ta chỉ hiến nội tạng, thi thể hẳn vẫn còn đó chứ?”

Nghe vậy, trong mắt những đứa trẻ trên sân khấu hiện lên vẻ mờ mịt.

Rõ ràng chúng không biết đáp án của câu hỏi này.

Vài đứa trẻ nhìn nhau rồi lắc đầu.

Tô Hành càng thêm tự tin, cười lạnh một tiếng.

“Chẳng lẽ căn bản không có thi thể nào cả, tất cả chỉ là các người thông đồng với nhau để nói dối?”

Cả hội trường im lặng. Bầu không khí căng thẳng đến cực điểm.

Đúng lúc này, điện thoại của MC bỗng nhận được một tập tài liệu.

Anh ta cúi đầu mở ra xem, hai mắt lập tức trợn lớn, đồng tử co lại.

Anh ta giơ điện thoại lên, giọng hơi run:

“Đợi đã, tôi biết thi thể của Tô Vận ở đâu rồi!”

5

MC trình chiếu tập tài liệu trong điện thoại lên màn hình lớn.

Khoảnh khắc bức ảnh xuất hiện, tất cả mọi người đều không nhịn được mà hít vào một hơi lạnh.

“Hóa ra… thi thể của Tô Vận ở đây.”

Tôi cũng tò mò nhìn theo ánh mắt của mọi người.

Cơ thể tôi đang nằm yên lặng trên bàn thí nghiệm.

Hai tay đặt chồng lên nhau trước bụng.

Hai mắt khép hờ, hàng mi rũ xuống.

Trên gương mặt tái nhợt không có bất kỳ biểu cảm nào, nhìn như thể chỉ đang ngủ.

Trước mặt tôi, một tấm biển hiện lên rõ ràng:

Mẫu vật số 231.

“Tô Vận thật sự đã chết.”

“Hơn nữa, cô ấy không chỉ hiến nội tạng, ngay cả thi thể cũng hiến luôn.”

“Thảo nào nhà họ Tô mãi không nhìn thấy thi thể cô ấy. Hóa ra cô ấy đã chọn trở thành người hiến xác cho y học.”

Những tiếng xì xào như thủy triều tràn tới.

Mỗi câu đều đập mạnh vào tim người nhà họ Tô.

Sắc mặt bà Tô trắng như giấy. Cơ thể lảo đảo, suýt nữa ngã xuống đất, may mà được ông Tô đỡ lấy.

Môi ông Tô run rẩy.

Ông nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt trên màn hình, giống như muốn nói gì đó, nhưng tất cả lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng.

Không thốt ra được một câu.

Phản ứng của Tô Hành là dữ dội nhất.

Anh ta bật đứng dậy, chiếc ghế phía sau đổ rầm xuống đất.

Hai mắt đỏ ngầu như muốn nứt ra.

“Không thể nào! Nhất định là các người đang lừa tôi!”

Giọng anh ta vang vọng khắp đại sảnh trống trải.

“Bức ảnh này là giả!”

Ngón tay Tô Hành gần như chọc tới mũi MC, vẻ mặt dữ tợn.

“Các người đều là diễn viên mà cô ta thuê sẵn. Một người ích kỷ chỉ biết bắt nạt người khác như cô ta sao có thể chết được?”

“Hơn nữa, cô ta còn hiến cả thi thể của mình?”

Anh ta cười lạnh, nhưng giọng nói rõ ràng đang run.

“Đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ!”

Chỉ có bản thân Tô Hành biết trong lòng anh ta lúc này hoảng sợ đến mức nào.

Anh ta hận tôi.

Vô số lần, anh ta từng nói ngay trước mặt tôi rằng tôi đáng lẽ nên chết quách ở bên ngoài đi, còn trở về nhà họ Tô làm gì?

Làm cả nhà không ngày nào yên ổn.

Nhưng bây giờ, khi biết có lẽ tôi thật sự đã chết, trong lòng Tô Hành lại trào lên một nỗi sợ không thể gọi tên.

Nỗi sợ ấy như một bàn tay, siết chặt lấy trái tim anh ta, khiến anh ta không thở nổi.