sinh khiếu nại không thành chỉ ngủ được 3 tiếng”.

Lượt chia sẻ đã vượt quá 500, khu bình luận tràn ngập những lời chửi bới khách sạn vô lương tâm.

Tôi chụp màn hình, lưu lại. Rồi gửi cho bố: “Bố, bài đăng bị đưa lên Weibo rồi, lượt share hơn 500 rồi ạ.”

Bố nhắn lại ngay: “Bố đã liên hệ luật sư để thu thập chứng cứ. Ngoài ra, bố cho người kiểm tra camera xung quanh khách sạn hai ngày thi, xem có xe thi công nào ra vào không.”

“Có camera không bố?”

“Có, cửa khách sạn mình có hai camera đối diện hai bên đường. Bố đã cho trích xuất video hai ngày trước và sau khi thi, hiện lên rõ mồn một là không hề có thi công.”

Tôi thở phào. “Bố, đừng vội tung ra, đợi ý kiến luật sư đã ạ.”

“Được.”

**12**

Hai ngày tiếp theo, sức nóng của bài đăng ngày càng tăng. Ngày càng nhiều tài khoản marketing chia sẻ lại, tiêu đề càng lúc càng phóng đại, có bài viết thẳng thừng: “Khách sạn 5 sao vì kiếm tiền bất chấp tính mạng thí sinh”, lượt đọc dễ dàng vượt mốc triệu view.

Khu bình luận hoàn toàn sụp đổ, trong hàng vạn bình luận, 99% là chửi khách sạn nhà tôi. Điện thoại của Cục Văn hóa Du lịch gọi đến cho bố, giọng nghiêm trọng, nói sẽ đến điều tra. Cục Xây dựng cũng gọi đến, nói sẽ đo tiếng ồn.

Mọi thứ y hệt kiếp trước. Nhưng kiếp này, điều khác biệt là những vị khách ở khách sạn không im lặng.

Hai ngày thi đó, khách sạn nhà tôi toàn là người lạ, có thí sinh, có phụ huynh. Trong đó, một thí sinh đã viết một bài dài trên Weibo với tiêu đề: “Tôi chính là thí sinh ở khách sạn đó trong kỳ thi, tôi muốn nói vài lời thật lòng”.

Bài viết ghi: “Tôi từ tỉnh khác đến thi, đặt phòng trước một tháng. Hai ngày thi tôi ở đây, không hề nghe thấy tiếng thi công nào. Dịch vụ khách sạn rất tốt, lễ tân biết tôi thi ngày mai nên còn tặng tôi một hộp sữa và hai mẩu bánh mì làm bữa sáng miễn phí. Tôi không biết người đăng bài kia là ai, nhưng tôi có thể khẳng định, tôi ở đây hai đêm, ngủ rất ngon, thi cử bình thường. Xin mọi người đừng hủy hoại uy tín của một khách sạn tốt khi không có bằng chứng.”

Bài viết này vừa đăng, khu bình luận nổ tung.

“Lại một con thủy quân, nhận bao nhiêu tiền rồi?”

“Thủy quân của khách sạn đúng là hiện diện khắp nơi.”

“Tài khoản mới lập hai ngày, rõ ràng là acc clone.”

“Khách sạn 5 sao đúng là giàu, thuê thủy quân chuyên nghiệp thật.”

Vị khách đó bị chửi hàng trăm câu, tức quá cãi nhau với cư dân mạng: “Tôi không phải thủy quân! Tôi thực sự là khách ở đó! Các người tin hay không tùy!”

Sau đó, bạn ấy bị chửi hăng hơn.

Tôi nhìn màn kịch này, lòng không khỏi chua chát. Kiếp trước, 50 người bạn ở khách sạn nhà tôi không một ai lên tiếng. Kiếp này, khách lạ lên tiếng lại bị chửi là thủy quân.

Internet là thế, con người chỉ muốn tin vào điều họ muốn tin. Họ cần một kẻ ác, một cái bia để trút giận. Người đăng bài bịa đặt đã cho họ một cái bia, và họ chẳng ngần ngại bắn hết tất cả những mũi tên vào đó. Còn cái bia đó có thực sự ác hay không, chẳng ai quan tâm.

Bước ngoặt xảy ra khi một tài khoản chính thức tên “Thông báo tình hình thi công quanh điểm thi đại học” đăng bài. Đó là tài khoản của Sở Giáo dục thành phố, bình thường ít cập nhật, fan chỉ vài nghìn. Nhưng vào ngày thứ tư sau kỳ thi, họ đăng một thông báo:

“Về việc gần đây lan truyền thông tin khách sạn thi công gây ồn trong kỳ thi đại học, cơ quan chức năng đã kiểm tra và xác nhận: Trong thời gian thi (7/6 – 9/6), chúng tôi đã yêu cầu tất cả các công trình trong bán kính 2km quanh điểm thi tạm dừng hoạt động. Khách sạn nằm trong phạm vi này và không phát hiện bất kỳ hành vi thi công nào. Trân trọng thông báo.”

Thông báo này vừa ra, chiều gió dư luận thay đổi ngay lập tức.