Cho đến gần sáng, Lục Trầm Chu cuối cùng cũng trở về bộ lạc.
Hắn loạng choạng xông vào sân, trong nhà trống trơn, khăn voan đỏ bị ném trên mặt đất, mặc cho người ta giẫm đạp.
Lục Trầm Chu vội cúi người nhặt khăn voan đỏ lên, rồi quay người xông ra ngoài, túm lấy một người vừa đi ngang qua.
“Người đâu! Tống Uyển Ngọc đâu rồi?!”
Người qua đường nhìn hắn với vẻ mặt kỳ quái một cái.
“Anh không biết à? Đêm qua cô ấy đã bị con quái vật ở sau núi bắt đi rồi!”
“Đừng chạm vào tôi!”
Người qua đường khó chịu hất tôi Lục Trầm Chu ra.
“Ngay cả vợ của mình cũng không trông cho tử tế! Còn để cô ấy đi theo thứ quái vật như thế!”
“Anh còn là đàn ông không hả?!”
Nói xong, người kia như muốn tránh hiềm nghi mà nhanh chân rời khỏi trước cửa nhà họ Tống.
“Anh nói gì…?”
Bàn tay bị hất ra của Lục Trầm Chu vẫn còn lơ lửng giữa không trung.
Hắn theo bản năng bước lên muốn đuổi theo, nhưng phát hiện không chỉ người vừa nãy, mà cả người trong bộ lạc nhìn thấy hắn đều tránh như tránh ôn dịch.
Đôi mắt Lục Trầm Chu trợn lớn, cả người cứng đờ tại chỗ.
Rõ ràng chỉ chưa bao lâu trước đó, hắn còn từ nơi này hăng hái rời đi trong kiệu hoa, phong quang vô hạn.
Người trong cả bộ lạc chen chúc hai bên đường xem náo nhiệt, nhiệt tình gửi lời chúc mừng.
Mới qua mấy canh giờ?
Sao những gương mặt quen thuộc kia nhìn thấy hắn, lại như đã biến thành một người khác?
Hắn không tin.
Hắn tăng nhanh bước chân đi về phía nhà cha Tống Uyển Ngọc.
Nhưng dọc đường gặp ai cũng không một ai muốn nhìn hắn dù chỉ một cái.
Có người từ xa trông thấy hắn, lập tức quát mấy đứa trẻ đang chơi trước cửa, xua chúng về nhà.
Mấy lão nhân đang ngồi tụ lại đánh cờ, thấy hắn tiến đến thì đồng loạt ra hiệu bằng mắt, rồi đứng dậy bỏ đi.
Lục Trầm Chu siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Hắn muốn mở miệng giải thích, nhưng há miệng hồi lâu, lại phát hiện vào lúc này hắn căn bản không biết phải giải thích thế nào.
Giải thích cái gì?
Giải thích rằng hắn không cố ý bỏ mặc Tống Uyển Ngọc, người đã chờ hắn suốt sáu năm?
Giải thích rằng hắn chỉ tiện tay đón con gái của mẹ kế Tống Uyển Ngọc đi?
Những lời đẹp đẽ gọi là giải thích ấy đến bên miệng, cuối cùng lại không thốt ra nổi một chữ.
Bởi chính hắn cũng biết, đó không phải là hành động vô tâm.
Hắn là cố ý.
Nhiều năm thanh mai trúc mã với Tống Uyển Ngọc, chuyện cưới Tống Uyển Ngọc từ lâu đã là điều hắn nhận định từ nhỏ.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, càng lớn lên, hắn lại càng không muốn thu lại tấm lòng ấy.
Hắn ở kinh thành gặp không ít kiểu phụ nữ khác nhau, chỉ cần cho họ một chút tiền, bọn họ sẽ ngoan ngoãn nghe lời hắn răm rắp.
Nhưng Tống Uyển Ngọc thì không.
Hắn cũng không muốn cô trở thành kẻ vì tiền mà răm rắp nghe theo mình.
Nhưng hắn lại thật sự không muốn mới hai mươi lăm tuổi đã thu tâm về làm người của gia đình, nên mới phải dùng hạ sách này.
Trước hết, phải để cô ngay trong ngày rời khỏi bộ lạc, trước mặt toàn bộ người trong bộ lạc mà mất mặt.
Để cô hiểu rằng lựa chọn tốt nhất của cô chỉ có mình hắn, rằng vào lúc nguy cấp nhất chỉ có mình hắn mới có thể cứu cô.
Cho dù sau khi thành thân, hắn có trêu hoa ghẹo nguyệt, cô cũng chỉ nên làm tròn bổn phận của một người vợ, mở một mắt nhắm một mắt mà thôi.
Nhưng bây giờ, mưu tính của hắn tưởng chừng mọi sự đều đã sắp đặt xong xuôi, nào ngờ vạn vạn lần lại không tính được, quái vật sẽ xuất hiện.
Hắn càng không ngờ, Tống Uyển Ngọc lại đồng ý đi cùng quái vật.
Hắn tiếp tục bước về phía trước, từng bước càng lúc càng nặng.
Càng tới gần nhà họ Tống, cảm giác khác thường kia càng lúc càng mãnh liệt.
Nhà cha vợ tối qua còn đèn đuốc kết hoa, giờ đã loạn thành một đống.
Cửa gỗ mở toang, chữ hỉ dán trên tường vừa khéo bị xé toạc làm hai nửa từ giữa.
Lục Trầm Chu vừa bước vào một bước, bên trong đã truyền ra tiếng đập đồ.
Một món đồ bị “choang” một tiếng vỡ tan ngay bên chân hắn.
“Cậu còn mặt mũi mà quay về nữa sao?!”
Cha Tống đột ngột bật dậy khỏi ghế, ngực phập phồng dữ dội, mặt đỏ bừng.
“Cha…”
“Đừng gọi tôi là cha!!”
Lục Trầm Chu vừa mở miệng, cha Tống lại nặng nề ném cái gạt tàn thuốc trong tay ra.
“Con gái tôi bị cậu hại thành ra thế này! Cậu còn mặt mũi mà gọi tôi là cha?!”
“Lập tức cút ra ngoài cho tôi!!”
Cái gạt tàn thuốc chuẩn xác không lệch mảy may đập vào trán Lục Trầm Chu.
Máu lập tức chảy xuống, nhưng căn bản chẳng có ai đau lòng cho hắn.
Nếu Tống Uyển Ngọc ở đây, nhất định cô sẽ cùng hắn đối đầu với cha mình chứ?
Trong lòng Lục Trầm Chu nghĩ như vậy.
cô luôn vì chút vết thương nhỏ mà luống cuống đến mức làm lớn chuyện.
Rõ ràng thương ở trên người mình, vậy mà cô lại khẩn trương đến không chịu nổi.
Nhưng rốt cuộc Tống Uyển Ngọc đã đi đâu?
“Uyển Ngọc cô ấy rốt cuộc…”
“Con bé đi cùng tên quái vật đó rồi!”
Giọng cha Tống run bần bật, bàn tay siết chặt thành quyền cũng run lên, như thể đã dùng hết sức lực toàn thân.
“Đêm qua! Ngay sau khi cậu đi không bao lâu!”
cha Tống đột ngột lao tới, một tay túm chặt lấy cổ áo Lục Trầm Chu.
“Tôi nuôi nó suốt hai mươi bốn năm! Mẹ nó bỏ nó mà đi, chẳng buồn quan tâm gì cả! Là một mình tôi nuôi nó khôn lớn!”
“Cậu đã hứa với tôi! Sẽ đối xử tốt với nó! Kết quả cậu lại để nó chờ cậu suốt sáu năm…”
“Đây là cái gọi là cậu sẽ đối xử tốt với nó sao?!”

