Trong chốc lát, tiếng trò chuyện trên bãi cỏ nhỏ hẳn lại. Ai cũng biết, ở hoàn cảnh này, sự xuất hiện của Cố Trầm Chu tuyệt đối không phải là trùng hợp.
Anh mặc một bộ âu phục đen, vai rộng chân dài, khí thế vẫn mạnh mẽ đến kinh người. Chỉ là dưới ánh nhìn soi mói của đám đông, trong phong thái nhàn nhã thường ngày lại lần đầu tiên mang theo vài phần chật vật khó phát hiện.
Bởi vì anh liếc mắt một cái đã nhìn thấy Lâm Vãn. Và cũng nhìn thấy luôn người đàn ông đang đứng bên cạnh cô, Chu Ký Bạch.
Trực giác của đàn ông đôi khi chính xác đến đáng sợ. Dù chỉ là một động tác đưa ly nước, hay khoảng cách quá gần khi cúi đầu trò chuyện, cũng đủ khiến lồng ngực anh đột ngột nặng trĩu.
Thẩm Hoài Sơn mặt lạnh te đi tới: “Cố tổng, hôm nay là tiệc gia đình nhà họ Thẩm, không mời mà đến, e là không hợp lý đâu nhỉ?”
Cố Trầm Chu thu lại ánh mắt, giọng điệu vẫn được xem là khách khí: “Thẩm tổng, tôi đến tìm Lâm Vãn.”
“Tìm con bé có chuyện gì?”
“Chuyện cá nhân.”
Thẩm Hoài Sơn trực tiếp cười khẩy: “Con bé và cậu còn chuyện cá nhân gì nữa? Con dấu trên giấy ly hôn đóng chưa đủ rõ ràng sao?”
Xung quanh, không ít người âm thầm cúi đầu, sợ mình lỡ bật cười thành tiếng.
Cố Trầm Chu không tiếp lời này, chỉ nhìn về phía Lâm Vãn đang đứng cách đó không xa: “Có thể nói chuyện vài phút được không?”
Lập tức, mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía đó. Lâm Vãn đặt ly nước xuống, chậm rãi bước tới. Cô dừng lại trước mặt Cố Trầm Chu, vẻ mặt bình thản: “Cố tổng, hôm nay cậu tôi mở tiệc, tôi không muốn làm mọi chuyện trở nên quá khó coi.”
Lời này đã là một lời cảnh cáo vô cùng rõ ràng. Nhưng Cố Trầm Chu vẫn hạ giọng nói: “Tôi chỉ hỏi một câu.”
“Anh nói đi.”
Ánh mắt anh dừng lại trên người Chu Ký Bạch, giọng hơi khàn: “Anh ta là ai?”
Lâm Vãn gần như hiểu ngay lập tức. Cô nhìn anh, bỗng thấy hơi nực cười. Người đàn ông này trước kia luôn ngó lơ mọi vui buồn của cô, bây giờ lại bắt đầu bận tâm xem ai đứng cạnh cô.
“Bạn bè.” Cô nói.
Cơ hàm Cố Trầm Chu lại càng căng cứng: “Chỉ là bạn bè?”
Lâm Vãn khẽ nhướng mày: “Không phải bạn bè, lẽ nào lại là chồng cũ?”
Một câu nói chặn họng khiến Cố Trầm Chu nửa ngày không thốt nên lời.
Thẩm Hoài Sơn đứng cạnh suýt thì vỗ tay. Tốt, vỗ mặt rất hay.
Lúc này, Chu Ký Bạch cũng bước đến, tư thế ôn hòa nhưng không mất đi chừng mực: “Cố tổng, Vãn Vãn hôm nay rất bận. Nếu không có việc gì khác, tôi sẽ dẫn cô ấy đi gặp các bậc trưởng bối trước.”
*Vãn Vãn.* Cách gọi này giống như một cây kim nhỏ, đâm phập vào tai Cố Trầm Chu mà không kịp phòng bị. Anh nhìn Chu Ký Bạch bằng ánh mắt u ám. Nhưng Chu Ký Bạch chỉ đáp lại bằng một nụ cười lịch sự, không hề né tránh. Sự giao phong không lời giữa hai người đàn ông khiến bầu không khí bỗng chốc trở nên vi diệu.
Lâm Vãn không muốn đứng xem vở kịch trẻ con này giữa chốn đông người, trực tiếp quay người: “Tôi đi trước.”
Chu Ký Bạch tự nhiên bước theo.
Cố Trầm Chu đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng lưng hai người sóng vai rời đi, lần đầu tiên anh cảm nhận rõ ràng thế nào là ghen tuông. Ghen đến mức ngực bức bối, ghen đến mức lý trí cũng bắt đầu rớt xuống vực sâu.
*Đàn ông ghen tuông, rất dễ mất kiểm soát*
Bữa tiệc diễn ra được một nửa, mọi người di chuyển vào trong nhà. Chu Ký Bạch cùng Lâm Vãn ở phòng phụ xem một bức bình phong cổ, nhỏ giọng bàn về kỹ thuật và vật liệu phục chế. Anh ta quả thực là một người rất dễ chịu, có ranh giới rõ ràng, kiến thức uyên bác, không khiến người khác có cảm giác bị xâm phạm. Lâm Vãn hiếm khi thấy thả lỏng hơn một chút.
“Thực ra anh không cần phải ở cạnh tôi mãi đâu.” Cô nói.
Chu Ký Bạch mỉm cười: “Tôi gọi đây là giành lấy cơ hội thể hiện chính đáng.”
Lâm Vãn ngước nhìn anh ta.

