Tôi nhìn chằm chằm cô ta, cố tìm ra sơ hở trên khuôn mặt đó.

Nhưng kỹ năng diễn xuất của Tô Tuyết quá giỏi, nước mắt nói rơi là rơi, làm ra vẻ đau lòng cho tôi: “Chị Tô Nghiên, em biết chị hận anh Kinh Nghiên, nhưng chuyện này có lẽ thực sự không trách anh ấy được. Anh ấy cũng bị ông nội giấu giếm. Chị thử nghĩ xem, tại sao nhà họ Phó nhất quyết phải liên hôn với nhà họ Tô? Tại sao nhất quyết bắt chị gả sang đó? Có lẽ chính là vì áy náy, muốn bù đắp cho chị…”

“Đủ rồi.” Tôi ngắt lời, “Tô Tuyết, khả năng bịa chuyện của cô càng ngày càng kém rồi đấy.”

Cô ta sững sờ: “Chị không tin em?”

“Tôi lấy cớ gì để tin cô?” Tôi bật cười, “Cô nói nhà họ Phó là chủ mưu, bằng chứng đâu? Chỉ dựa vào vài câu cô nghe lén được? Hơn nữa, nếu cô nói là thật, tại sao cô lại phải nói cho tôi biết? Đáng lẽ cô nên giúp nhà họ Phó giấu tôi, để cô và Phó Kinh Nghiên vui vẻ bên nhau chứ?”

Sắc mặt Tô Tuyết biến đổi, nhưng rất nhanh lại trở về dáng vẻ đáng thương khép nép: “Chị Tô Nghiên, em thực lòng muốn tốt cho chị. Em biết chị hận em, nhưng em không muốn nhìn chị bị lừa gạt. Phó Kinh Nghiên căn bản không yêu chị, anh ấy lấy chị chỉ vì áy náy, bây giờ ly hôn rồi, anh ấy còn bám lấy chị, cũng là vì áy náy. Chẳng lẽ chị muốn cả đời sống dưới bóng ma của anh ấy sao?”

“Cho nên?” Tôi ngả lưng vào ghế, ung dung nhìn cô ta, “Cô muốn tôi làm gì?”

“Rời khỏi đây.” Tô Tuyết rướn người tới trước, giọng đè thấp, “Rời khỏi thành phố này, đi càng xa càng tốt. Bên phía Phó Kinh Nghiên, em sẽ giúp chị dàn xếp. Chị cần bao nhiêu tiền, em đều có thể cho chị. Chỉ cần chị rời đi, vĩnh viễn đừng quay lại.”

Tôi nhìn ánh mắt vội vã của cô ta, chợt hiểu ra.

Tô Tuyết căn bản không quan tâm đến thân thế của tôi, cũng không quan tâm đến sự thật. Thứ cô ta quan tâm, chỉ có Phó Kinh Nghiên.

Cô ta sợ tôi ở lại bên cạnh Phó Kinh Nghiên, sợ tôi và Phó Kinh Nghiên lại dây dưa, sợ Phó Kinh Nghiên biết sự thật sẽ sinh lòng áy náy với tôi, từ đó… yêu tôi.

Thật nực cười.

“Tô Tuyết.” Tôi nhẹ nhàng khuấy cà phê, “Cô có biết, dáng vẻ của cô bây giờ, đặc biệt giống mấy vai nữ phụ ác độc cầm tiền tống người đi trong phim truyền hình không?”

Sắc mặt cô ta cứng đờ.

“Hơn nữa, tiền cô cho, có nhiều bằng Phó Kinh Nghiên cho không?” Tôi cười, “Hôm qua anh ta vừa chuyển cho tôi năm triệu tệ, tôi không lấy. Cô nói xem, năm triệu tệ tôi còn không thèm để vào mắt, sẽ để ý đến chút tiền lẻ của cô sao?”

“Chị!” Tô Tuyết cuối cùng không giả vờ nổi nữa, biểu cảm vặn vẹo trong chốc lát, “Tô Nghiên, chị đừng có rượu mời không uống! Tôi có lòng tốt giúp chị, chị lại thái độ thế à?”

“Lòng tốt?” Tôi cười khẩy, “Tô Tuyết, cất cái bộ dạng đó đi. Cô muốn tôi đi, không phải vì lòng tốt, là vì cô sợ. Sợ Phó Kinh Nghiên tình cũ không rủ cũng tới với tôi, sợ giấc mộng Phó phu nhân của cô tan vỡ. Đúng không?”

Tô Tuyết nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như tẩm độc.

“Thì đã sao?” Tôi mới là thiên kim thật được nhà họ Tô thừa nhận, tôi mới là thanh mai trúc mã với anh Kinh Nghiên! Chị chẳng qua chỉ là đồ giả mạo, một kẻ cắp trộm đi hai mươi năm cuộc đời của tôi ! Bây giờ tôi lấy lại những thứ thuộc về mình, có gì sai?”

“Không có gì sai.” Tôi bình tĩnh đáp, “Nên tôi ly hôn rồi, trả lại vị trí Phó phu nhân cho cô. Nhưng Phó Kinh Nghiên có cần cô hay không, đó là chuyện của anh ta, không liên quan đến tôi. Cô muốn làm Phó phu nhân thì tự đi mà giành lấy, đừng đến làm phiền tôi.”

Tôi đứng dậy, lấy từ trong túi ra một chiếc USB, đặt lên bàn.

“Thiết kế trang sức cô cần, bản thảo đầu tiên ở trong này. Hài lòng thì chuyển tiền, tôi tiếp tục hoàn thiện. Không hài lòng thì mời cao minh khác. Nhưng Tô Tuyết này, tôi nhắc cô một câu—”

Tôi cúi xuống, ghé sát vào cô ta, dùng âm lượng chỉ hai chúng tôi nghe được: