Phó Kinh Nghiên im lặng rất lâu, rồi mới chậm rãi cất lời.
“22 năm trước, Giang Thành xảy ra một vụ bắt cóc trẻ sơ sinh nghiêm trọng. Một băng nhóm tội phạm chuyên đánh tráo con nhà giàu để tống tiền. Cô… là một trong số những nạn nhân.”
Tôi siết chặt nắm tay.
“Vợ chồng Tô Quốc Vĩ là đồng phạm của băng nhóm đó. Bọn họ phụ trách tìm kiếm mục tiêu, cung cấp thông tin. Năm đó, mục tiêu ban đầu của chúng là nhà họ Phó, nhưng vì nhà họ Phó canh phòng nghiêm ngặt, không tìm được cơ hội nên đành lùi lại một bước, chọn nhà họ Tô. Nhưng sau đó, chúng phát hiện ra con dâu nhà họ Phó cũng sinh con ở cùng bệnh viện, hơn nữa đứa trẻ sinh ra lại ốm yếu bẩm sinh, khả năng cao khó sống thọ, nên đã nảy sinh ý định bộc phát, tráo đổi cả hai đứa trẻ.”
“Hai đứa trẻ?” Tôi sững người, “Ngoài tôi ra, còn ai nữa?”
Phó Kinh Nghiên ngẩng đầu lên, nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Đứa trẻ còn lại, là tôi.”
Đầu tôi “oanh” một tiếng, như có thứ gì vừa phát nổ.
“Anh… anh nói gì?”
“Tôi nói, tôi cũng không phải con nhà họ Phó.” Phó Kinh Nghiên nhếch khóe môi, để lộ một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, “Tôi mới là con của nhà họ Tô, là con trai ruột của Tô Quốc Vĩ. Còn cô, Tô Nghiên, cô mới là con cháu nhà họ Phó, cháu gái ruột của Phó Chấn Hoa.”
“Còn Tô Tuyết thì sao?” Tôi run giọng hỏi.
“Cô ta không phải thiên kim thật nhà họ Tô.” Phó Kinh Nghiên khàn giọng nói, “Cô ta chỉ là một đứa trẻ được Tô Quốc Vĩ đưa về để che mắt mọi người. Cái gọi là nhận tổ quy tông, từ đầu đến cuối đều là một màn kịch.”
Quán cà phê im ắng đến đáng sợ.
Tiếng nước sông ngoài cửa sổ, tiếng còi ô tô từ xa, tất cả như bị ngăn cách bởi một lớp kính dày đặc, nghe không rõ ràng.
Tôi nhìn Phó Kinh Nghiên, nhìn người đàn ông tôi đã yêu suốt ba năm, hận suốt ba năm này, bỗng thấy mọi thứ thật hoang đường.
“Anh… anh đang đùa, đúng không?” Tôi nghe thấy giọng mình run lên.
“Tôi cũng ước gì đó chỉ là lời nói đùa.” Phó Kinh Nghiên rút một tập tài liệu từ túi trong áo vest, đẩy về phía tôi, “Đây là báo cáo xét nghiệm ADN, của tôi, của cô, và của ông nội. Ba người chúng ta. Xem xong cô sẽ hiểu.”
Tôi run rẩy lật mở tài liệu.
Trang đầu tiên, kết quả giám định của Phó Kinh Nghiên và Phó Chấn Hoa: Loại trừ quan hệ ông cháu huyết thống.
Trang thứ hai, kết quả giám định của tôi và Phó Chấn Hoa: Ủng hộ quan hệ ông cháu huyết thống.
Trang thứ ba, kết quả giám định của Phó Kinh Nghiên và Tô Quốc Vĩ: Ủng hộ quan hệ cha con huyết thống.
Giấy trắng mực đen, như từng nhát dao đâm thẳng vào mắt tôi.
“Sao lại thế…” Tôi thì thầm, “Sao lại thành ra thế này…”
“Năm đó, sau khi băng nhóm tội phạm tráo đổi thân phận của tôi và cô, vốn dĩ định tống tiền nhà họ Phó . Nhưng ông nội nhà họ Phó phát hiện đứa trẻ bị tráo, đã phong tỏa tin tức ngay lập tức để âm thầm điều tra.. Vợ chồng Tô Quốc Vĩ sợ bị bại lộ, liền nói dối là bế nhầm, giữ cô lại bên mình nuôi dưỡng, còn tôi…” Phó Kinh Nghiên nghẹn lời, “Tôi bị đưa vào trại trẻ mồ côi từ khi còn rất nhỏ, đến năm 5 tuổi, ông nội tìm thấy tôi, đưa tôi về nhà họ Phó.”
“Tại sao ông ấy lại mang anh về?”
“Vì áy náy.” Phó Kinh Nghiên cười chua chát, “Ông nội nghĩ rằng do sự lơ là của ông mới khiến tôi lưu lạc bên ngoài. Nên ông coi tôi như cháu ruột mà bồi dưỡng, giao Phó thị cho tôi, đáp ứng mọi yêu cầu của tôi. Nhưng ông không ngờ rằng, đứa cháu ông thương yêu hơn 20 năm, lại hoàn toàn không mang huyết thống nhà họ Phó. Còn tôi, cũng không biết thân thế của mình, luôn nghĩ mình là người thừa kế duy nhất, cho đến…”
“Cho đến khi nào?”
“Cho đến ba năm trước, ông nội ốm nặng, mới nói sự thật cho tôi biết.” Phó Kinh Nghiên nhìn tôi, “Ông bảo, cô con gái nuôi của nhà họ Tô kia mới thực sự là cốt nhục của nhà họ Phó. Ông bắt tôi cưới cô, một là để bù đắp

