Khoảnh khắc đó, tôi thấy tay Ôn Như Nguyệt khẽ run rẩy. Người ngồi cạnh cô ta tò mò hỏi nhỏ. “Người phụ nữ đó là ai vậy?” Một người khác đáp lại. “Vợ của Lệ Hành Chỉ.”

Chương 22: Tôi không thua

Ngày hôm sau Đêm hội kết thúc, bài viết ẩn danh kia leo thẳng lên hot search mạng xã hội. Cư dân mạng chia thành hai phe. Một phe chê bai “Lại là loại đàn bà đu bám đàn ông để leo lên”, một phe bênh vực “Người ta có thực lực mới giật được giải thưởng xuất sắc nhất chứ”. Hai phe cãi nhau chí chóe.

Tôi không thèm đoái hoài đến đống bình luận đó. Tiểu Hòa lọc qua một lượt, tức giận giậm chân bình bịch trong văn phòng. “Chị Vãn, có kẻ bắt đầu đào bới đời tư của chị rồi, còn có người lôi cả tài khoản mạng xã hội của tình cũ chị ra, rêu rao là chị cắm sừng để vớ được đại gia.” “Mặc kệ đi.” “Nhưng số lượng người share bài ngày càng nhiều kìa chị.”

Tôi ngừng tay làm việc, ngẫm nghĩ một chút. “Em tra xem nguồn gốc của bài đăng này từ tài khoản nào tung ra đầu tiên.” Tiểu Hòa lạch cạch gõ phím nửa buổi, cuối cùng cũng tìm ra manh mối. Là một nick clone mới lập. Thời gian đăng bài là 5 giờ chiều ngày diễn ra Đêm hội. Vào thời điểm đó, Ôn Như Nguyệt và Chu Ngôn đã có mặt tại khách sạn. Dù không có chứng cứ trực tiếp vạch mặt kẻ đăng bài, nhưng mốc thời gian hoàn toàn trùng khớp.

“Chị Vãn, giờ tính sao đây?” “Chờ.” “Chờ cái gì cơ?” “Chờ cô ta phạm sai lầm lần thứ hai. Người khôn ngoan chẳng bao giờ chỉ sai một lần.” …

Ôn Như Nguyệt lén lút mời Lệ Ánh Thu ăn một bữa cơm. Sau buổi hẹn đó, cuộc điện thoại của Lệ Ánh Thu lập tức gọi đến. “Hỉ Bảo, mấy bài đăng trên mạng cháu xem chưa?” “Cháu xem rồi ạ.” “Cháu nghĩ ai đăng?” “Hiện tại chưa có bằng chứng xác thực.” “Cô không hỏi bằng chứng. Cô hỏi là theo cảm tính của cháu ấy.” Tôi im lặng hai giây. “Cô ơi, cô có tin cháu không?” “Tin.” Chỉ một từ ngắn gọn. “Vậy cô đợi thêm hai ngày nữa nhé.”

Cúp điện thoại, tôi gửi tin nhắn cho Diệp Tri Ý. “Mày giúp tao một việc.” “Nói đi.” “Lần trước lúc Ôn Như Nguyệt đến nhà mày ăn cơm, mẹ mày có nói chuyện riêng với cô ta đúng không?” “Ừ, trong thư phòng, nói chuyện tầm nửa tiếng.” “Thư phòng nhà mày có camera không?”

“Không có camera, nhưng có camera hành trình. Lần trước xe anh hai tao đem đi sửa, gỡ cái camera hành trình cũ ra làm đồng hồ điện tử đặt trên giá sách, cái đó hình như còn ghi hình được thì phải.” “Mày tìm giúp tao xem hôm đó nó có quay lại được gì không.”

Diệp Tri Ý hì hục đi tìm. Một tiếng sau, nó gửi cho tôi một đoạn video. Hình ảnh nhòe nhoẹt, âm thanh đứt quãng, nhưng đủ để nghe rõ vài câu trọng tâm.

Giọng Ôn Như Nguyệt: “Dì ạ, cháu không hề có ý phá hoại hai người họ. Cháu chỉ thấy cuộc hôn nhân này quá vội vã, như vậy là không công bằng với cô Lâm. Cô ấy xứng đáng được hỏi cưới đàng hoàng, chứ không phải nhận bừa một tờ giấy đăng ký cho xong chuyện.” Giọng Lệ Ánh Thu: “Cháu nói cũng có lý.” Giọng Ôn Như Nguyệt: “Nếu Lệ tiên sinh thực sự yêu cô ấy, tại sao không tổ chức lễ cưới bù? Phải chăng chính bản thân anh ấy cũng cảm thấy đoạn tình cảm này thiếu đi sự nghiêm túc?”

Cô ta đóng vai “người thứ ba thấu tình đạt lý” trước mặt Lệ Ánh Thu. Không xúi giục chia rẽ. Chỉ đặt ra nghi vấn. Gieo mầm mống hoài nghi vào lòng một người mẹ. Thủ đoạn cực kỳ cao tay.

Tôi lưu trữ đoạn video cẩn thận. Chưa đến lúc tung chiêu. Nhưng sắp rồi.

Chương 23: Anh xả giận giúp em

Nước cờ tiếp theo của Ôn Như Nguyệt càng hiểm độc hơn. Cô ta rủ Diệp Tri Ý ra ngoài uống cà phê. Diệp Tri Ý ban đầu chối đây đẩy. Là tôi ép nó đi. “Cứ đi đi. Xem cô ta định nói gì.”

Diệp Tri Ý đi về. Vẻ mặt cực kỳ khó coi. “Cô ta nói gì?” “Cô ta nói…” Diệp Tri Ý cắn răng, “Cô ta nói đã điều tra chuyện bạn trai cũ của mày, phát hiện đoạn video kia là do tự mày thuê người quay, mục đích