“Cô Ôn—” “Tôi đến đây không phải để cầu xin sự thương hại.” Cô ta cắt lời tôi. “Tôi đến để nói cho rõ ràng. Những việc tôi đã làm, tôi không hề hối hận. Nhưng tôi sẽ không làm nữa. Không phải vì tôi đã thua, mà là vì tôi không muốn biến thành một kẻ mà chính bản thân mình cũng căm ghét.”

Cô ta nhìn xoáy vào mắt tôi. “Cô đáng gờm hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Không phải vì thế lực đứng sau chống lưng cho cô, mà vì chính bản thân cô có năng lực thực sự. Điều này, tôi tâm phục khẩu phục.”

Tôi nhìn cô ta. Im lặng chừng vài giây. “Ôn Như Nguyệt, sai lầm lớn nhất của cô từ đầu đến cuối không phải là để thua tôi. Mà là cô dồn mọi tâm tư trí lực để đối phó với tôi, thay vì chăm lo cho sự nghiệp của chính bản thân mình.” Cả người cô ta khẽ run lên. “Nếu ba tháng chuẩn bị của cô không phải vì một gã đàn ông, mà vì sự nghiệp riêng, thì ngày hôm nay cô đã không phải đứng ở đây.”

Cô ta không thể phản bác. Một lúc lâu sau, cô ta đưa tay ra. “Tạm biệt, Lâm Vãn.” Tôi đưa tay nắm lại. “Tạm biệt.”

Cô ta lên xe, lái vụt đi. Diệp Tri Ý thập thò ở cửa sổ nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần. “Cô ta không quay lại nữa chứ?” “Sẽ không đâu.” “Sao mày chắc chắn thế?” “Một người có thể tự tôn thốt ra lời nhận thua, sẽ không bao giờ để bản thân gục ngã hai lần ở cùng một chỗ.”

Diệp Tri Ý bĩu môi hừ một tiếng. “Mày đúng là mềm lòng.” “Không phải tao mềm lòng. Mà câu cuối cùng cô ta nói là thật lòng.” “Câu nào?” “‘Cô đáng gờm hơn tôi tưởng tượng rất nhiều’.”

Diệp Tri Ý đảo mắt trắng dã. “Thôi được, tao tạm chấp nhận.”

Chương 28: Anh cũng có ngày này

Ôn Như Nguyệt đi rồi, tàn dư sót lại chỉ còn mình Chu Ngôn. Gã này còn dai như đỉa đói hơn cả Ôn Như Nguyệt. Không phải vì hắn cao siêu, mà vì hắn ngu dốt nhưng lại cố chấp không chịu nhìn nhận sự thật.

Sau vụ bẽ mặt ở Đêm hội, Chu Ngôn trốn về Giang Thành, lại tiếp tục ngoi lên mạng xã hội đăng hai dòng trạng thái bóng gió. Một dòng viết “Có những kẻ vô ơn bạc nghĩa”. Dòng kia thì bảo “Ngày trước nếu không có tôi cưu mang, cô ta móc đâu ra khách hàng đầu tiên”.

Trong danh sách bạn bè của hắn có kha khá người quen chung của hai chúng tôi. Vài kẻ tin lời hắn, xúm lại bình luận dưới bài đăng của tôi. “Vãn Vãn, có phải mày thay đổi thật rồi không?” “Nghe nói mày cặp đại gia à? Đâu đến nỗi thế.”

Tôi không dư hơi rep từng cái bình luận. Tôi gom toàn bộ portfolio bốn năm đại học, email liên hệ của khách hàng thời làm freelancer, mốc thời gian ký hợp đồng của từng dự án chụp ảnh, ghép lại thành một bức ảnh dài dằng dặc. Đăng thẳng lên trang cá nhân. Kèm theo vỏn vẹn một câu: “Đoạn đường 5 năm, từng bước đều là tự thân vận động.”

Khu vực bình luận lập tức nổ tung. “Trời ạ, mấy cái này mà do bồ làm hồi đại học sao? Quá đỉnh.” “Giải Nhì cuộc thi thiết kế toàn quốc? Không ngờ bồ xuất sắc cỡ này.” “Ông bồ cũ của bồ chém gió là giúp bồ tìm khách à? Khách hàng đầu tiên là bồ tự gửi hồ sơ trúng thầu mà, bằng chứng email rành rành ra kia kìa.”

Bình luận dưới hai bài đăng của Chu Ngôn cũng đổi chiều chóng mặt. “Anh giai ơi, ông bốc phét là tìm khách cho người ta, mà ngày ký hợp đồng của người ta còn trước khi hai người yêu nhau ba tháng kìa.” “Anh có chắc là anh không nhớ nhầm không?” “Rốt cuộc vụ cái video kia anh giải thích thế nào?”

Vài chiến hữu của hắn cố ngoi lên bênh vực, nhưng càng nói càng hớ, vì cứ mở miệng ra là lại có người tung thêm bằng chứng mới vả bôm bốp vào mặt.

Đòn kết liễu cuối cùng đến từ một đồng nghiệp cũ của hắn. Một anh bạn từng làm chung công ty với Chu Ngôn, đã đăng một bài viết rất dài. “Đã vạch trần thì tôi cũng chẳng nể nang gì nữa. Hồi còn ở công ty, Chu Ngôn toàn rủ khách hàng đi mấy cái quán karaoke ôm, không chỉ một lần đâu, cái lần bị chụp được chỉ là do xui thôi. Chuyện này trong