Thẩm Minh Xu uống xong chưa đầy nửa khắc, Thái hậu đã hỏi:

“Thai này của Quý phi, thái y có nói được mấy tháng chưa?”

Thẩm Minh Xu vừa mở miệng đã nói:

“Giả.”

Cả điện im bặt.

Chính nàng ta cũng sững sờ.

Sắc mặt Thái hậu đột ngột thay đổi.

“Ngươi nói cái gì?”

Thẩm Minh Xu hoảng sợ bịt miệng.

Nhưng Hoàn Chân Đan đã phát huy tác dụng.

Nàng ta càng muốn im miệng, miệng càng không nghe lời.

“Thần thiếp không có thai.”

“Là thần thiếp mua chuộc Lưu thái y chẩn đoán giả.”

“Thần thiếp không thể để Tô Yểu đè lên đầu mình.”

“Thần thiếp còn từng dùng xạ hương, hồng hoa và thuốc tuyệt dục để hại nàng ta.”

“Nhưng không biết vì sao, tất cả đều phản phệ vào chính thần thiếp…”

Nói đến đây, nàng ta hoàn toàn mềm nhũn ngã xuống đất.

Cả điện tĩnh lặng như chết.

Sắc mặt Sở Lăng Uyên đã lạnh đến cực điểm.

“Kéo xuống.”

Thẩm Minh Xu hét lên:

“Bệ hạ tha mạng!”

“Phụ thân thần thiếp là thừa tướng!”

Sở Lăng Uyên lạnh giọng:

“Vậy thì điều tra cả thừa tướng.”

Quý phi sụp đổ.

Chiêu Hoa Cung bị phong tỏa.

Thừa tướng phủ bị điều tra.

Cây đại thụ lớn nhất hậu cung cứ như vậy gãy đổ khi ta mang thai đến tháng thứ năm.

Hệ thống reo hò:

【Chúc mừng ký chủ hoàn thành phó bản vả mặt Quý phi.】

【Phần thưởng: nâng cấp dung mạo, mở cửa hàng.】

Ta cúi đầu xoa bụng.

Mấy tiểu gia hỏa khẽ động đậy.

Như đang đáp lại ta.

Khi mang thai tháng thứ bảy, bụng ta đã lớn vô cùng.

Thái y mỗi ngày đến bắt mạch ba lần.

Mỗi ngày sau khi hạ triều, việc đầu tiên Sở Lăng Uyên làm là đến Thừa Ân Cung.

Chàng không cho người khác chạm vào thức ăn của ta.

Không cho cung nhân lạ đến gần.

Ngay cả việc phê tấu chương, chàng cũng chuyển đến gian ngoài tẩm điện của ta.

Phi tần hậu cung hận đến nghiến răng.

Đại thần tiền triều lại vui mừng đến rơi nước mắt.

Dù sao Hoàng đế đã có người nối dõi.

Hơn nữa, một lần lại có đến ba đứa.

Nhưng Thái hậu không vui.

Bà sợ ta mẫu bằng tử quý, sợ Sở Lăng Uyên quá thiên vị ta, càng sợ sau này ba đứa trẻ đều thân cận với ta.

Vì vậy, bà chọn vài tông nữ đưa vào cung, nói là để giúp đỡ.

Trong số đó có một người tên Tạ Lan Nghi.

Là cháu ngoại gái của An Vương.

Dung mạo yếu đuối thanh tú, nói năng nhỏ nhẹ.

Khi nàng ta đến Thừa Ân Cung thỉnh an, quy củ hoàn hảo đến mức không thể bắt lỗi.

Nhưng hệ thống nhắc nhở:

【Phát hiện mục tiêu mang theo cổ hương.】

【Tác dụng: kích thích thai phụ sinh non.】

Ta cười.

An Vương tuy đã bị giam lỏng, nhưng dư đảng của ông ta vẫn chưa chịu từ bỏ.

Tạ Lan Nghi quỳ trước mặt ta.

“Thần nữ nghe nói gần đây nương nương đêm không yên giấc, đặc biệt mang tới hương an thần.”

Ta nhìn nàng ta.

“Có lòng rồi.”

Ta bảo Thanh Hà nhận lấy hương.

Hệ thống lập tức trích xuất độc tính rồi phản ngược.

Ba ngày sau, Tạ Lan Nghi đột nhiên đau bụng trong Từ Ninh Cung.

Thái y chẩn đoán nàng ta tiếp xúc với cổ hương lâu ngày, thân thể đã bị tổn thương.

Thái hậu tức đến xanh mặt.

Còn ta ở Thừa Ân Cung nghe tin, chậm rãi uống một ngụm canh ô mai.

Hai mắt Thanh Hà sáng long lanh.

“Chủ tử, có phải người đã biết từ sớm không?”

Ta mỉm cười.

“Kẻ tâm thuật bất chính, trên người tự có mùi.”

Hệ thống không nhịn được mà càu nhàu:

【Rõ ràng là bản hệ thống phát hiện.】

Ta âm thầm đáp:

“Ta mượn chút công lao, không được sao?”

Hệ thống im lặng một lát.

【Được, dù sao trong bụng ngươi có ba đứa, ngươi là lớn nhất.】

Ta suýt bật cười thành tiếng.

Ngày lâm bồn là tiết Đông Chí.

Trời còn chưa sáng, ta đã bắt đầu chuyển dạ.

Cả hoàng cung đều bị kinh động, đồng loạt tỉnh giấc.

Khi Sở Lăng Uyên xông vào Thừa Ân Cung, tóc còn chưa kịp búi chỉnh tề.

Chàng nắm chặt tay ta, sắc mặt trắng bệch.

“Yểu Yểu.”

“Trẫm ở đây.”

Ta đau đến mức trán đầy mồ hôi.

Nhưng cường hóa thể chất thai kỳ của hệ thống nhanh chóng phát huy tác dụng.

Cảm giác đau đớn giảm đi quá nửa.

Sức lực không ngừng tuôn ra.

Thái y và bà đỡ đều kinh ngạc.

“Khí tức của nương nương rất ổn.”

“Mạch tượng ổn định.”

“Ngay cả thai vị cũng ổn.”

Ta nghe mà muốn cười.

Đồ do hệ thống ban, đương nhiên phải ổn.

Khi tiếng khóc đầu tiên của trẻ sơ sinh vang lên, toàn thân Sở Lăng Uyên chấn động.

Bà đỡ vừa khóc vừa hô:

“Chúc mừng bệ hạ, là một tiểu hoàng tử!”

Vành mắt Sở Lăng Uyên lập tức đỏ lên.

Chàng còn chưa kịp nói gì.

Tiếng khóc thứ hai lại vang lên.

“Chúc mừng bệ hạ, vẫn là một tiểu hoàng tử!”

Thái y quỳ kín mặt đất.

Khi đứa trẻ thứ ba ra đời, ánh bình minh nơi chân trời vừa phá mây.

Giọng bà đỡ gần như vỡ ra.

“Chúc mừng bệ hạ, là một tiểu công chúa!”

Một thai ba bảo.

Hai trai một gái.

Chuông trong cả hoàng cung đồng loạt vang lên.

Bách quan tiền triều quỳ ngoài cửa cung, cùng hô vạn tuế.

Sở Lăng Uyên nắm tay ta, nước mắt rơi xuống mu bàn tay ta.

Bạo quân khát máu lạnh lùng trong lời đồn vậy mà lại khóc.

“Yểu Yểu.”

“Cảm ơn nàng.”

Ta mệt đến mức không nói nổi.

Chỉ nghe giọng hệ thống nổ tung trong đầu:

【Chúc mừng ký chủ bình an sinh hạ tam thai!】

【Phần thưởng đã phát: tăng thêm ba mươi năm tuổi thọ, hồi phục không đau, ba lá bùa trung thành, ba lá bùa xui xẻo, mười viên Hoàn Chân Đan.】

【Kiến nghị vị phần của ký chủ: ít nhất Hoàng quý phi.】

Hệ thống vừa nhắc xong.

Sở Lăng Uyên đã lên tiếng:

“Truyền chỉ.”

“Tô Quý nhân sinh hạ hoàng tự có công, tấn phong Hoàng quý phi.”

“Trên dưới Thừa Ân Cung đều thưởng một năm bổng lộc.”

Giọng Lý Phúc Hải run lên vì kích động.

“Nô tài tuân chỉ!”

Khi Thái hậu vội vàng tới nơi, ba đứa trẻ đã được nhũ mẫu bế ra.

Bà nhìn hai hoàng tử và một công chúa, vẻ mặt phức tạp đến cực điểm.

Có vui mừng.

Có kiêng dè.

Cũng có vẻ mất kiểm soát mà bà không thể che giấu.

Bà vốn tưởng ta sinh một đứa đã đủ khiến mình đau đầu.

Không ngờ ta một hơi sinh ra ba đứa.

Sở Lăng Uyên bế tiểu công chúa vừa mới chào đời, đến một ánh mắt cũng không dành cho Thái hậu.

“Mẫu hậu.”

“Trẫm có con gái rồi.”

Thái hậu miễn cưỡng cười:

“Là phúc của Đại Sở.”

Ta nằm trên giường nhìn cảnh ấy.