Trước khi tận thế đến, tôi và em gái tìm thấy hai miếng ngọc trong từ đường ở quê.
Một miếng có thể biến đồ hỏng thành đồ tốt, khiến thức ăn thối rữa trở lại tươi mới.
Một miếng có thể biến nước thành độc, khiến thức ăn tươi lập tức mục nát.
Một trận sương đỏ chưa từng có quét qua toàn cầu. Tất cả thức ăn và nguồn nước lộ thiên đều bị ô nhiễm. Chỉ có đồ hộp và nước tinh khiết đóng chai là còn ăn uống được.
Em gái tôi không chút do dự cướp lấy miếng ngọc có thể “biến mục nát thành tươi mới”, rồi quay đầu chạy đi lấy lòng người đàn ông mà nó thầm thích.
Nó tưởng tôi cầm miếng ngọc mục nát kia thì chắc chắn không sống nổi quá ba ngày.
Nó không biết, miếng ngọc có thể phục hồi thức ăn kia, mỗi lần sử dụng đều đang đốt cháy sinh mệnh của chính nó.
Còn tôi, trốn trong căn hầm bí mật được xây bằng toàn bộ tiền tiết kiệm, vừa nhìn khuôn mặt nó ngày càng tiều tụy qua camera, vừa ăn lẩu, vừa ngân nga hát.
1
【Hãy chọn ngọc bội của mỗi người.】
Trong từ đường, giọng nói già nua như vọng đến từ bốn phương tám hướng, mang theo hơi lạnh âm u không thuộc về nhân gian.
Đầu tôi ong lên một tiếng, cả người lạnh buốt.
Cảnh tượng này, câu nói này, chẳng phải tôi vừa trải qua rồi sao?
Chẳng phải tôi đã bị em gái đẩy xuống cái hố sâu chất đầy rác mục nát, rồi trong mùi thối rữa và đau đớn vô tận, cảm nhận làn da mình từng tấc từng tấc lở loét, cuối cùng tắt thở sao?
Cảm giác rơi tự do khủng khiếp và mùi hôi thối mục ruỗng vẫn còn lưu lại trên từng dây thần kinh.
Tôi đột nhiên tỉnh táo lại.
Em gái tôi cũng sững ra một thoáng, nhưng phản ứng của nó nhanh hơn tôi rất nhiều. Gần như ngay lập tức, nó lao tới, chộp lấy miếng ngọc xanh trong veo trên bàn thờ.
【Em chọn cái này! Em muốn miếng có thể biến đồ hỏng thành đồ tốt!】
【Như ngươi mong muốn.】
Giọng nói kia u u vang lên rồi im bặt.
Em gái siết chặt miếng ngọc xanh, đắc ý quay đầu nhìn tôi. Trong mắt nó là niềm vui điên cuồng không thèm che giấu, cùng một chút… đề phòng.
Tôi lập tức hiểu ra.
Đây không phải mơ.
Tôi đã quay lại.
Quay lại đúng ngày tôi và em gái phát hiện hai miếng ngọc tổ truyền.
Trong lòng tôi bật ra một tiếng cười lạnh.
Em gái ngoan của chị, nếu vì một người đàn ông mà em có thể đẩy người chị ruột đã nuôi em hơn hai mươi năm xuống địa ngục, vậy kiếp này, em sống hay chết, liên quan gì đến chị?
Tôi nhìn dáng vẻ mừng như điên của nó, chậm rãi bước lên, cầm lấy miếng ngọc còn lại, đen như mực.
【Vậy cái này thuộc về chị.】
【Được.】
Em gái cầm được món bảo bối nó mơ ước, đã không thể chờ thêm nữa.
Nó cầm một quả táo đã thối một nửa trên bàn thờ, áp miếng ngọc xanh lên.
Một cảnh tượng thần kỳ xảy ra.
Những vết mốc và chỗ lõm thối trên quả táo biến mất với tốc độ mắt thường nhìn thấy được. Chỉ trong vài giây, nó đã trở lại thành một quả táo đỏ mọng, căng tròn, tỏa hương thơm tươi mới.
【A! Là thật! Nó thật sự là của em rồi!】
Em gái hét lên, ôm quả táo nhảy cẫng.
Tôi lạnh lùng nhìn nó.
Đây chính là đứa em gái mà tôi đã bỏ học để nuôi ăn học, dùng toàn bộ tiền tiết kiệm mua nhà cho nó, liều mạng bảo vệ phía sau.
Kiếp trước, sương đỏ giáng xuống, thế giới đại loạn.
Tôi và em gái bị kẹt trong nhà. Nhờ miếng ngọc xanh trong tay tôi có thể làm sạch thức ăn, chúng tôi gian nan sống sót suốt ba năm.
Nam thần của em gái, huấn luyện viên thể hình tên Chu Dương, ở ngay đối diện nhà chúng tôi. Em gái khóc lóc cầu xin tôi, bảo tôi chia một ít thức ăn và nước sạch để cứu giúp cả nhà anh ta.
Tôi nói với nó, trong tận thế, lòng người khó đoán. Để lộ át chủ bài chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Miệng nó thì đồng ý, nhưng sau lưng lại lén mang thức ăn tôi đã làm sạch đi đưa cho Chu Dương.
Tôi phát hiện, cãi nhau với nó một trận lớn, rồi khóa chặt cửa.
Kết quả, ngày sương đỏ tan đi, tôi tưởng cuối cùng cũng khổ tận cam lai, nó lại mỉm cười đẩy tôi xuống từ tầng cao.
【Chị, nếu không phải chị ích kỷ như vậy, mẹ anh Chu Dương đã không bị liệt vì ăn nhầm thức ăn ô nhiễm! Chị cái gì cũng tốt, chỉ là trái tim quá độc ác!】
Đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.
Tôi sống sót qua tận thế, lại chết trong tay đứa em gái mà tôi dùng mạng để bảo vệ.
【Chị, bây giờ bảo bối là của em rồi, chị không ghen tị chứ?】
Em gái lắc lắc miếng ngọc xanh trong tay, dò xét nhìn tôi.
【Chị xem, em có thể biến mọi thứ tốt lên. Còn cục than đen của chị hình như chỉ biết phá hoại thôi.】
Nó sợ tôi cũng giống nó, mang theo ký ức trở về.
Tôi nhếch khóe miệng, giả vờ không quan tâm, nhún vai.
【Chỉ là một món đồ thôi. Em thích thì lấy đi, chị không sao cả.】
Thấy tôi không hứng thú với miếng ngọc xanh, sự đề phòng trong mắt nó mới dần tan đi, thay bằng đắc ý và khinh thường thuần túy.
Tôi biết, kiếp này nó sẽ nóng lòng đi cứu anh Chu Dương của nó.
Mà một “vị thần sống” có thể biến ra thức ăn trong tận thế, một khi bị lộ ra ngoài sẽ có kết cục gì, dùng đầu ngón chân cũng đoán được.
Em gái nhét ngọc bội vào người, hưng phấn lao ra khỏi từ đường, thậm chí quên cả chào tôi.
Tôi nhìn bóng lưng nó, lấy điện thoại ra xem ngày.
Ngày 14!
Còn ba ngày nữa sương đỏ sẽ giáng xuống.
Đủ rồi.

