CHƯƠNG 1 : https://truyen4k.org/than-y-khong-len-may-bay/chuong-1/
7

Chưa đầy mười phút, bảng tìm kiếm nóng hoàn toàn tê liệt.

Chiều gió trong phần bình luận lập tức đảo ngược, cả mạng phẫn nộ.

“Có cú lật kèo rồi sao? Con tiếp viên trưởng này đúng là kẻ giết người! Giẫm nát thuốc cứu mạng của người ta còn quay lại vu khống!”

“Nhà họ Chu ghê tởm thật, bác sĩ Tây y do chính họ mời đã chữa người ta thành người thực vật, vậy mà còn đổ cho thần y?”

“Còn cả cái ông viện trưởng Vương kia, mồm toàn phun phân làm chứng giả, căn bản không xứng làm bác sĩ!”

“Hãng hàng không bao che nhân viên, còn giả tạo video, tẩy chay cái hãng rác rưởi này!”

Chỉ trong vòng nửa tiếng, cổ phiếu của hãng hàng không rơi thẳng xuống mức sàn, bốc hơi hàng chục tỷ.

Ban lãnh đạo hãng sợ vỡ mật, trong đêm lập tức đăng thông báo xin lỗi.

Để dập tắt cơn phẫn nộ của dư luận, tiếp viên trưởng bị sa thải, còn bị công ty kiện ngược vì gây tổn hại nghiêm trọng đến danh tiếng doanh nghiệp, đòi bồi thường số tiền khổng lồ lên tới hàng chục triệu.

Nhà họ Chu cũng chẳng khá hơn.

Một gia tộc danh giá trăm năm, chỉ sau một đêm đã trở thành con chuột chạy qua đường bị cả mạng mắng chửi.

Những gia tộc từng được tôi chữa trị trước đây lần lượt đứng ra liên hợp tẩy chay nhà họ Chu, đối tác hợp tác cũng đồng loạt hủy hợp đồng.

Chiều tối hôm sau, điện thoại của tôi bỗng reo lên.

Ngay khi bắt máy, bên trong vang lên tiếng cười độc địa của quản gia Chu.

“Bác sĩ Thẩm, chiêu rút củi đáy nồi của cô chơi cũng đẹp đấy.”

“Đáng tiếc, cô vẫn còn quá non.”

Ở đầu dây bên kia vang lên tiếng xô đẩy hỗn loạn, ngay sau đó là tiếng kêu cứu hoảng loạn của mẹ tôi.

“Vân Chi! Con đừng lo cho mẹ! Mau báo cảnh sát bắt chúng!”

Tôi siết chặt điện thoại đến trắng cả khớp tay.

Sau khi xảy ra chuyện, tôi đã nhờ người giấu mẹ đi nơi khác, không ngờ nhà họ Chu lại lục tung lên rồi tìm ra được!

“Các người dám động vào bà ấy một cái, tôi sẽ khiến Chu Ngạn cả đời chỉ có thể làm một cái xác!”

Tôi nghiêm giọng cảnh cáo.

Quản gia Chu ở đầu dây cười ngạo nghễ.

“Thẩm Vân Chi, đừng dùng mấy lời đó dọa tôi!”

“Mẹ cô bây giờ đang nằm trong tay tôi, cho cô nửa tiếng, mang theo phương thuốc tuyệt mật có thể khiến cậu chủ tỉnh lại mà cút tới đây!”

“Nếu dám giở trò, tôi lập tức tiễn mẹ cô đi gặp Diêm Vương!”

Điện thoại bị cúp.

Tôi lạnh lùng nhìn màn hình tối đen, kéo khóe môi nở một nụ cười lạnh.

Đám heo ngu nhà họ Chu thật sự nghĩ đã nắm được điểm yếu của tôi sao?

Nếu các người đã nóng lòng muốn tìm đường chết, vậy tôi sẽ thành toàn.

Nửa tiếng sau, tôi giao phương thuốc cho quản gia Chu.

Tôi giả vờ đầy mặt phẫn nộ nhưng lại bất lực, nghiến răng nhìn ông ta.

“Thả mẹ tôi ra, thuốc cho ông.”

Quản gia Chu giật lấy phương thuốc, “Coi như cô biết điều!”

Ông ta phất tay, vệ sĩ lập tức buông mẹ tôi ra.

Tôi lao tới chắn mẹ sau lưng.

Quản gia Chu cẩn thận cất phương thuốc sát người, chỉ vào tôi lớn tiếng đe dọa.

“Thẩm Vân Chi, cô cứ chờ đấy!”

“Đợi cậu chủ tỉnh lại, nhà họ Chu chúng tôi sẽ từ từ tính sổ với cô!”

Ông ta dẫn người vội vã lên xe, phóng đi mất hút.

Ông ta còn chưa biết, phương thuốc đó thực ra là bùa đòi mạng.

Ông ta tưởng mình đã nắm được cọng rơm cứu mạng, trong đêm lập tức sai người đi gom mua những vị thuốc quý hiếm.

Không hề biết rằng, chính tay ông ta đang nấu cho Chu Ngạn một bát canh tiễn biệt.

8

Trong biệt thự nhà họ Chu, quản gia Chu hai tay nâng bát thuốc đen sì, cẩn thận bước tới bên giường.

“Cậu chủ, uống bát thần dược tuyệt thế này, ngài sẽ lập tức khỏi bệnh!”

Ông cụ nhà họ Chu chống gậy đứng bên cạnh, ánh mắt cuồng nhiệt nhìn chằm chằm vào máy theo dõi đầu giường.

Nhưng thuốc vừa theo ống chảy xuống cổ họng chưa đầy ba phút.

Chu Ngạn trên giường bệnh đột nhiên mở bừng hai mắt, phát ra một tiếng gào thảm thiết.

“A!”

Làn da vốn trắng bệch như giấy của hắn lập tức nổi lên vô số ban huyết dày đặc đáng sợ!

Những ban huyết ấy kết lại thành từng mảng với tốc độ mắt thường có thể thấy, rồi nhanh chóng lở loét.

“Cậu chủ! Ngài làm sao vậy!”

Quản gia Chu sợ đến run tay, chiếc bát thuốc sứ trắng quý giá rơi xuống đất vỡ tan.

Thân thể Chu Ngạn trên giường bệnh điên cuồng vặn vẹo giật nảy, từng ngụm máu đen phun trào khỏi miệng hắn.

Máy theo dõi phát ra tiếng báo động chói tai, nhịp tim tụt thẳng về con số không.

Chu Ngạn trợn mắt nhìn trân trân lên trần nhà, tắt thở hoàn toàn.

“A Ngạn!”

Ông cụ nhà họ Chu mắt như muốn nứt ra.