Sắc mặt Thiên Đế dịu lại. Người phất tay, một kết giới màu lam lập tức bao phủ toàn bộ Thanh Khâu.

“Điều tra đến cùng!”

Nghe được mệnh lệnh ấy, ta biết mình tạm thời giữ được mạng.

Nhưng chừng nào chân tướng chưa được phơi bày, ta vẫn còn gặp nguy hiểm.

Ta phải nghĩ cách khác.

Thế nhưng tộc trưởng Đằng Xà không cho ta cơ hội thở dốc.

Một vật lạnh buốt như thân rắn quấn chặt lấy cơ thể ta, che kín mũi miệng rồi không ngừng siết lại.

Tộc trưởng Đằng Xà muốn ra tay trước, trực tiếp bịt chết ta!

Ta liều mạng vung tay đạp chân.

Tám vị ca ca và phụ thân dường như cảm nhận được điều gì, lập tức lo lắng đứng bật dậy.

Phụ thân lần theo cảm ứng, lập tức xác định mục tiêu là tộc trưởng Đằng Xà.

“Ngươi đã giấu con ta ở đâu?”

“Nếu con ta xảy ra chuyện, bản tôn nhất định lột da rắn, rút gân rắn của ngươi!”

Tộc trưởng Đằng Xà nhất quyết không nhận:

“Không có chứng cứ mà đã vu oan cho ta, chẳng lẽ ngươi hồ đồ rồi?”

Đúng lúc ấy, vạt áo của hắn khẽ lay động.

Phụ thân lập tức phi thân tới, túm lấy y phục của hắn, muốn xé toạc ra.

Mẫu thân vừa chạy đến liền chắn trước mặt hắn.

“Chàng đang làm gì vậy?”

Phụ thân tức đến đỏ mắt, phất tay hất mẫu thân sang một bên.

“Nàng vì hắn mà ngăn cản ta?”

“Nàng có biết con chúng ta đã bị hắn giấu đi rồi không?”

Mẫu thân đau lòng ôm lấy phụ thân.

“Thiếp không ngăn cản chàng. Là chàng nhầm rồi.”

“Chàng quên rằng trẻ con Thanh Khâu sau khi đầy tháng sẽ mất đi cảm ứng huyết mạch sao?”

Phụ thân ngơ ngác:

“Vậy vì sao ta lại chán ghét chính con mình?”

Mẫu thân dịu giọng mê hoặc ông:

“Là vì chàng chịu áp lực quá lớn nên mới sinh ra tâm lý bài xích đứa trẻ.”

“Đợi nó lớn hơn một chút sẽ ổn thôi.”

Ta không ngờ mẫu thân lại cấu kết với tộc trưởng Đằng Xà để tráo đổi ta.

Trước đó mẫu thân không đến thăm, ta còn tưởng bà có chuyện quan trọng.

Bây giờ xem ra, hoặc là bà không thích ta, hoặc là bà có quan hệ mờ ám với tộc Đằng Xà.

Ta cảm nhận rõ sinh cơ trong cơ thể đang dần trôi đi.

Vật kia thậm chí còn giằng xé đuôi ta, muốn cắt lấy chiếc đuôi ấy gắn cho tên giả mạo.

Mà giọng mẫu thân lại vang lên ngay bên cạnh.

“Xin lỗi chư vị, để mọi người chê cười rồi.”

Sau đó bà còn quay sang xin lỗi tộc trưởng Đằng Xà:

“Xin lỗi Thanh ca, suýt nữa khiến huynh mất mặt trước mọi người. Sau chuyện này, Thanh Khâu nhất định sẽ bồi thường cho huynh.”

Mấy vị ca ca nhìn nhau, chớp lấy thời cơ cùng tấn công tộc trưởng Đằng Xà.

Móng vuốt sắc bén móc vào y phục hắn, đang định kéo tung ra thì hắn nghiêng người né tránh.

Hai bên lập tức giao chiến kịch liệt, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể xé được lớp y phục ấy.

“Thanh Khâu các ngươi đối đãi khách nhân như vậy sao? Thật quá vô lễ.”

Tộc trưởng Đằng Xà vẫn không quên nhân cơ hội bôi xấu danh tiếng Thanh Khâu.

Các ca ca hoàn toàn phớt lờ hắn, chỉ lớn tiếng gọi phụ thân:

“Phụ thân, người đừng để mẫu thân mê hoặc! Mẫu thân từ trước đến nay không thích Tiểu Cửu, lại luôn thiên vị thanh mai trúc mã này của bà ấy.”

“Không thể tin bà ấy!”

Phụ thân lập tức tỉnh khỏi mê hoặc, sắc mặt trầm xuống.

“Áp giải nàng ta vào thiên lao, nghiêm hình thẩm vấn xem con ta đang ở đâu!”

“Bất cứ kẻ nào cản trở bản tôn tìm con, bản tôn đều không tha!”

Mẫu thân kinh hãi trợn tròn mắt.

“Chàng… sao chàng có thể đối xử với thiếp như vậy…”

Phụ thân lạnh lùng nhìn bà bị áp giải đi.

“Nếu Tiểu Cửu có mệnh hệ gì, tất cả kẻ tham dự chuyện này đều phải chôn cùng con ta!”

Nói xong, phụ thân cũng lao vào trận chiến.

Chẳng bao lâu sau, ông đã xé tung ngoại bào của tộc trưởng Đằng Xà.

Vạt áo mở ra, sắc mặt chúng thần đồng loạt biến đổi.

Tám vị ca ca và phụ thân đều sững sờ tại chỗ.

Trong áo hắn không hề có đứa trẻ nào, chỉ có lớp trung y trắng sạch.

Dùng pháp thuật dò xét cũng không phát hiện bất kỳ dấu vết sinh mệnh nào.

Phụ thân lẩm bẩm:

“Chẳng lẽ ta tìm nhầm? Vì sao đứa trẻ không ở đây?”

Ta cũng kinh ngạc mở to mắt.

Không thể nào!

Trước đó mỗi khi tộc trưởng Đằng Xà nói chuyện, ta đều cảm nhận được chấn động từ cơ thể hắn.

Ta nhất định đang ở trên người hắn mới đúng.

Rốt cuộc chuyện này là thế nào?

Hắn đã giấu ta ở đâu?

Tộc trưởng Đằng Xà đen mặt buộc lại y phục.

“Các ngươi đã xem rồi, cũng không tìm được đứa trẻ nào. Thanh Khâu có nên xin lỗi ta không?”

“Các ngươi chẳng phân trắng đen đã ra tay với ta, còn khiến ta mất hết thể diện. Ta yêu cầu một lời xin lỗi cũng không quá đáng chứ?”

Ta cố vùng vẫy vật đang trói quanh người, muốn bảo các ca ca và phụ thân đừng xin lỗi.

Hắn cố tình làm vậy để trả thù Thanh Khâu.

Nhưng ta không thể phát ra bất kỳ động tĩnh nào.

Bên tai chỉ còn tiếng mọi người ép phụ thân và các ca ca phải nhận sai.

Phụ thân do dự quay lại bên chiếc nôi. Nhìn đứa trẻ bên trong, ông bắt đầu dao động.

“Chẳng lẽ thật sự là ta nhầm? Cảm ứng cũng sai rồi sao?”

Các vị khách khác đều cảm thấy người Thanh Khâu quá căng thẳng.

“Chắc chắn là cảm ứng xảy ra vấn đề. Các ngươi quá lo lắng nên mới như vậy, thả lỏng một chút đi.”

“Đứa trẻ nào dễ dàng bị tráo như thế? Mau xin lỗi Đằng Xà, để Thiên Đế tiếp tục ban phúc, chuyện này coi như kết thúc.”

Đại ca vẫn không chịu bỏ cuộc.

“Không phải vì căng thẳng. Chẳng lẽ cảm ứng của tất cả chúng ta đều sai sao? Nhất định có vấn đề, chỉ là chúng ta chưa phát hiện ra mà thôi.”

Thổ Địa Công nhỏ giọng nhắc nhở:

“Thanh Khâu các ngươi chẳng phải có một pháp bảo có thể phân biệt huyết mạch sao? Pháp bảo ấy chắc chắn sẽ không sai.”

“Dùng nó là có thể xác định đứa trẻ có bị tráo hay không.”