Lời này vừa dứt, phụ thân lập tức phản bác:

“Không thể nào! Chẳng lẽ con mình có mấy đứa mà ta cũng không biết?”

“Khi chào đời chỉ có duy nhất Tiểu Cửu.”

Ông quả quyết nói tiếp:

“Đứa còn lại tuyệt đối không mang huyết mạch Thanh Khâu. Còn vì sao nó có chín đuôi, chắc chắn là do có kẻ động tay động chân.”

Có phụ thân khẳng định, những vị thần khác cũng tạm gạt bỏ nghi ngờ này.

Tộc trưởng Đằng Xà lại nhắc đến chuyện cũ:

“Vậy các ngươi ngày đêm canh giữ, sao đứa trẻ còn có thể bị tráo?”

“Ngược lại, đứa trẻ đột nhiên xuất hiện thêm này chẳng phải càng đáng nghi hơn sao?”

Hắn muốn chuyển mũi nhọn sang người ta, khiến mọi người hoài nghi ta mới là kẻ giả mạo.

Ta tức giận phun nước bọt về phía hắn.

Phì!

Đúng là mở mắt nói dối!

Ta chính là Cửu Vĩ Hồ hàng thật giá thật.

Huyết mạch Đằng Xà của hắn mới là giả mạo, chẳng thuần khiết chút nào.

Để bịt miệng đám thần tiên còn đang nghi ngờ, ta bò đến trước Thân Duyên Thạch, giơ tay đập đập lên nó.

“Cứ kiểm tra lại là được! Ta mới là thật, tên kia là giả!”

Đại ca lập tức hiểu ý, cúi người nhặt Thân Duyên Thạch lên.

“Nếu vậy thì kiểm tra lại một lần nữa.”

“Lần trước khối đá phát sáng có thể vì Tiểu Cửu thật cũng đang ở trong nôi. Lần này tách hai đứa trẻ ra, càng xa càng tốt, sau đó thử lại. Như vậy chẳng phải sẽ biết ai thật ai giả sao?”

Phụ thân ôm ta đến tận rìa ngoài của yến hội.

Tên giả mạo kia cũng được người khác bế đi thật xa, xa đến mức không còn nhìn thấy nhau.

Thiên Đế còn dùng pháp thuật ngăn cách khí tức của cả hai.

Sau khi bảo đảm không còn sơ hở, các ca ca đặt Thân Duyên Thạch xuống đất, một lần nữa truyền tiên lực vào.

Kết quả lần này, khối đá lại lắc lư qua lại giữa hai phía.

Sau một thoáng do dự, nó cuối cùng bay đến bên ta.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, nó lại chạy sang phía tên giả mạo.

Khối đá giằng co qua lại, cuối cùng cạn pháp lực rồi rơi xuống đất.

Lần này, mọi người càng thêm mờ mịt.

“Vì sao Thân Duyên Thạch lại phản ứng như vậy? Chẳng lẽ nó cho rằng cả hai đều có huyết mạch Thanh Khâu?”

Không chỉ chúng thần không hiểu, các ca ca và phụ thân cũng đầy vẻ hoang mang.

Mấy vị ca ca nhìn nhau.

“Lúc đó thật sự chỉ có một mình Tiểu Cửu, đúng không? Ta nhớ rõ chỉ có một đứa trẻ.”

Phụ thân nhìn ta, kiên định nói:

“Nhất định có kẻ dùng thủ đoạn nào đó để lừa qua Thân Duyên Thạch.”

Ta áp sát vào lòng phụ thân, đầy cảm giác an toàn mà cọ cọ.

Phụ thân quả nhiên anh minh thần võ!

Đúng là như vậy.

Mạnh Bà từng nói ta là ấu thể Thượng Thần duy nhất, không thể còn người thứ hai.

Hơn nữa, đứa trẻ kia tuyệt đối không thể là con của Thanh Khâu.

Nếu không, tộc trưởng Đằng Xà cần gì phải giết ta diệt khẩu vì nó?

Nghĩ thông suốt, ta giơ tay chỉ về phía một thị vệ bên cạnh. Chính người này trước đó đã áp giải mẫu thân đi.

Cơ thể đã hồi phục, ta lại có đủ linh lực để sử dụng tâm linh cảm ứng.

Ta lập tức truyền ý niệm:

“Mau đi thẩm vấn mẫu thân! Bà ấy cùng phe với lão xà tinh này, chắc chắn biết nội tình!”

Miệng ta chỉ phát ra những tiếng ê a, bọn họ không thể hiểu.

Nhưng nhờ động tác chỉ về phía thị vệ, mọi người lập tức nhớ đến mẫu thân đang bị giam trong thiên lao.

Phụ thân quay sang Thiên Đế.

“Nếu tạm thời không thể phân biệt, chi bằng đến thiên lao Thanh Khâu thẩm vấn thê tử của thần. Có lẽ có thể hỏi ra chân tướng.”

“Nàng ấy rất có thể biết nội tình, thậm chí đã tham dự vào chuyện này.”

Sắc mặt tộc trưởng Đằng Xà khẽ đổi. Hắn còn chưa kịp phản đối, Thiên Đế đã ra lệnh:

“Tất cả cùng đến thiên lao Thanh Khâu.”

Một đoàn tiên gia trùng trùng điệp điệp tiến về phía thiên lao.

Tộc trưởng Đằng Xà đi cuối cùng, liên tục nhìn trái ngó phải.

Quanh hắn là một đám đệ tử Hồ tộc, tất cả đều nhìn chằm chằm, không cho hắn cơ hội chạy trốn.

Đến thiên lao, phụ thân lập tức đi thẳng đến phòng giam của mẫu thân.

Bà bị treo trên giá hình, toàn thân đầy máu.

Nghe thấy tiếng động, bà mở mắt, đầy mong đợi nhìn về phía phụ thân.

“Phu quân đến thả thiếp ra sao? Thiếp đã nói đứa trẻ không có vấn đề, là chàng suy nghĩ quá nhiều mà.”

Phụ thân không để ý đến bà, chỉ quay sang hỏi người phụ trách thẩm vấn:

“Thế nào? Đã hỏi được gì chưa?”

Tiểu hồ ly kia lau mồ hôi trên trán.

“Bẩm tộc trưởng, bà ta vẫn cắn chặt không chịu khai, nhất quyết nói đứa trẻ kia chính là Tiểu Cửu. Bà ta còn kêu oan, yêu cầu Thanh Khâu bồi thường tổn thất cho bà ta và tộc Đằng Xà.”

Ta hơi nhíu mày.

Đến nước này mà bà vẫn còn nhớ đến tộc trưởng Đằng Xà.

Giữa hai người chẳng lẽ thật sự có gian tình?

Trong lúc ta còn nghi hoặc, phụ thân lạnh lùng cười nhạt. Giọng ông vang vọng khắp thiên lao.

“Quả nhiên là thanh mai trúc mã, tình chàng ý thiếp.”

Ta thu hồi suy nghĩ, cọ cọ vào phụ thân như muốn an ủi.

Phụ thân ôm ta chặt hơn, sau đó lấy ra một cây roi.

“Nếu nàng không chịu mở miệng, vậy tiếp theo bản tôn sẽ tự mình thẩm vấn.”

“Nhưng trước khi thẩm vấn, nàng và bản tôn cần chấm dứt quan hệ đạo lữ. Như vậy nàng có thể danh chính ngôn thuận đi tìm Thanh ca của tộc Đằng Xà. Từ nay về sau, vinh nhục của Thanh Khâu không còn liên quan đến nàng.”

Ta kinh ngạc mở to mắt.

Phụ thân đã tỉnh ngộ, chuẩn bị đá văng người mẫu thân tệ bạc này sao?

Ban đầu ta còn lo phải xử lý thế nào khi bà cấu kết với tộc Đằng Xà. Không ngờ bây giờ chẳng cần ta bận tâm nữa.