Tôi là cô con gái thật của nhà hào môn họ Hạ, bị đánh tráo từ nhỏ. Anh ruột tìm được tôi, đưa tôi về nhà nhận lại người thân.

Vừa mới bước chân qua cổng lớn nhà họ Hạ.

Thiên kim giả Hạ Phi Vãn bỗng mặt cắt không còn giọt máu, giơ tay chỉ thẳng vào tôi, phẫn nộ hét lên:

“Người đã chép bài của tôi trong kỳ thi vật lý hai tháng trước, chính là cô ta!”

Tôi ngơ ngác chỉ vào chính mình: “Tôi? Tôi ấy hả?”

Cô ta vừa khóc vừa lao vào lòng người anh ruột của tôi, nước mắt tuôn như mưa:

“Anh, em biết những năm qua là em chiếm mất vị trí của cô ấy…”

“Nhưng cô ấy chép bài của em, còn khiến thành tích thi đấu của em bị hủy, làm em mất luôn suất tuyển thẳng vào Thanh Bắc đó.”

Anh ruột tôi, Hạ Mạn Cảnh, lạnh lùng nhìn tôi:

“Thịnh Dĩ An! Không ngờ em gái ruột của tôi lại là loại tiểu nhân đê hèn như cô! Còn không mau xin lỗi Phi Vãn đi!”

Mẹ ruột tôi cũng dùng ánh mắt ngờ vực nhìn tôi.

Ông trời ơi!

Vật lý cấp hai tôi còn chưa từng thi được điểm qua, lấy đâu ra tư cách đi thi đấu?

Hơn nữa tôi chẳng phải là học sinh ban xã hội sao?

Vật lý dựa vào đâu mà cứ nhất quyết bám lấy tôi không buông!

Nghe tiếng Hạ Phi Vãn gào khóc đến khản giọng.

Mẹ dùng ánh mắt ngờ vực đánh giá tôi.

Hạ Mạn Cảnh đau lòng ôm chặt thiên kim giả vào lòng, giọng nói đầy vẻ lo lắng:

“Phi Vãn, em đừng cuống lên, em mãi mãi là em gái của anh. Có ấm ức gì thì từ từ nói, anh nhất định sẽ đòi lại công bằng cho em.”

Ánh mắt anh nhìn tôi tràn ngập sự hoài nghi và xét nét.

Tôi bất lực cất lời:

“Tôi không thể nào chép bài trong cuộc thi vật lý được…”

“Cô nói dối!” Hạ Phi Vãn mất khống chế, cắt ngang lời tôi.

“Trong phòng thi vật lý hai tháng trước, cô ngồi ngay sau lưng tôi, lúc làm bài còn không ngừng đá ghế tôi, ép tôi cho cô nhìn đáp án.”

Cô ta đột ngột đập mạnh một tờ giấy xuống bàn:

“Đây là bảng điểm cấp hai của cô, môn vật lý của cô chưa bao giờ qua nổi!”

“Với cái thành tích như thế mà đi thi vật lý, nếu không chép bài thì e là đến một câu cô cũng chẳng làm nổi đâu nhỉ?”

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về tờ giấy kia.

Trên bảng điểm, cột môn vật lý là một hàng dài những con điểm trượt.

Tôi có chút xấu hổ xen lẫn tức giận, lên tiếng:

“Cái này chỉ có thể chứng minh là thành tích vật lý cấp hai của tôi không tốt thôi…”

Mẹ lạnh lùng cắt ngang lời tôi:

“Dĩ An, Phi Vãn nói có thật không?”

“Có phải con gian lận, làm thành tích thi đấu của nó bị hủy không?”

Hạ Mạn Cảnh dịu dàng lau nước mắt cho Hạ Phi Vãn.

Đến khi quay sang tôi, mày anh đã nhíu chặt:

“Thịnh Dĩ An! Phi Vãn từ nhỏ đã chăm chỉ cầu tiến, ước mơ lớn nhất của nó là vào Thanh Bắc. Suất tuyển thẳng của nó lại vì cô mà mất, cô không thấy hổ thẹn sao?”

Rõ ràng thời tiết đang ấm áp, vậy mà tôi lại lạnh đến run người.

Nhìn bộ dạng bức bách của họ, lòng tôi chìm thẳng xuống đáy vực.

Đây chính là huyết thân mà tôi ngày đêm mong mỏi được gặp lại.

Chỉ vì một lời vu khống trống không của Hạ Phi Vãn, bọn họ vậy mà đã trực tiếp định tội tôi.

Nực cười hơn nữa là,

trên đường tới đây, tôi đã từng nói với anh trai rằng tôi học ban xã hội, lên lớp mười một đã giành được suất bảo tống ngoại ngữ.

Vậy mà mới chỉ vài tiếng đồng hồ, anh đã quên sạch không còn một mảnh.

Tôi tức đến mức giọng cũng cao lên:

“Với cái thành tích vật lý như tôi thì lấy đâu ra tư cách tham gia thi đấu?”

“Với lại tôi là học sinh ban xã hội, lên lớp mười một đã được bảo tống rồi, sao có thể đi gian lận chép bài Hạ Phi Vãn trong cuộc thi hai tháng trước được?”

Hạ Mạn Cảnh khẽ khựng lại, dường như nhớ ra chuyện gì đó.

Ngay giây tiếp theo, Hạ Phi Vãn hoàn toàn mất khống chế, khàn giọng chất vấn:

“Dựa vào đâu mà cô ta gian lận rồi vẫn còn được bảo tống? Dựa vào đâu mà chỉ có thành tích của em bị hủy?”

Ánh mắt Hạ Mạn Cảnh chợt lạnh đi:

“Thịnh Dĩ An! Phi Vãn bị cô hại đến mức này, cô lấy đâu ra mặt mũi mà giữ suất bảo tống?”

“Nếu còn biết điều thì mau trả suất bảo tống lại cho Phi Vãn đi!”

Hạ Phi Vãn liếc nhanh tôi một cái, rồi cúi mắt xuống nức nở khe khẽ, dáng vẻ mong manh đáng thương như một đóa bạch liên hoa yếu ớt.

Hạ Mạn Cảnh còn không quên đưa cho cô ta một tờ khăn giấy.

“Lập tức xin lỗi Phi Vãn cho đàng hoàng. Chuyện cô cướp mất suất bảo tống của em ấy, tôi có thể không chấp nhặt với cô. Sau này cô vẫn sẽ là em gái của tôi…”

Tôi không thể tin nổi nhìn anh, đầu óc ong lên một tiếng như nổ tung:

“Chuyện tôi không làm, cớ sao phải phải xin lỗi!”

“Còn nữa, rốt cuộc là ai cướp đồ của ai? Hạ Phi Vãn đã chiếm cuộc sống thiên kim của tôi suốt mười tám năm, giờ ngay cả suất bảo tống của tôi anh cũng muốn tôi nhường cho cô ta?”