Từng lời đe dọa, từng hành động hung hăng đều phơi bày giữa ban ngày ban mặt.
Mặt Triệu Dũng lập tức chuyển từ đỏ phừng phừng vì tức giận, sang tím tái vì xấu hổ, rồi trắng bệch như xác chết.
Tiếng gào khóc của Vương Quế Phân cũng như bị bóp nghẹt, đột ngột im bặt.
Ánh mắt của những người hàng xóm xung quanh như từng lưỡi dao, lần lượt lột trần mặt nạ của mẹ con họ.
“Mày… mày…” – Triệu Dũng run run chỉ vào tôi, nhưng nửa chữ cũng không thốt ra nổi.
Tôi cất điện thoại đi, nhìn hắn, từng chữ từng câu, rõ ràng mà dứt khoát:
“Tiền bàn, bây giờ đền.”
“Nếu không, thì ta cùng lên đồn, để công an xem video mà phân xử.”
03
Cuối cùng, trước ánh mắt của bao người, Triệu Dũng đành ngậm đắng nuốt cay quét mã chuyển khoản một ngàn tệ bồi thường.
Khi hắn và Vương Quế Phân rời đi, ánh mắt họ như muốn nuốt sống tôi.
Tôi biết, mối thù này, đã kết chặt.
Việc kinh doanh hôm đó không bị ảnh hưởng gì lớn, thậm chí nhờ hai màn kịch này mà nhiều người biết đến quán bánh bao của tôi hơn, doanh số còn tăng lên chút ít.
Nhưng trong lòng tôi không hề nhẹ nhõm.
Hai mẹ con đó như rắn độc ẩn mình trong bóng tối, không biết khi nào sẽ lại trồi lên cắn tôi một phát.
Quả nhiên, tối hôm đó, cuộc tấn công mới lại bắt đầu.
Lần này, chiến trường là nhóm chat cư dân của khu chung cư.
Chị Trương hốt hoảng gửi cho tôi một loạt ảnh chụp màn hình, giọng tức đến run lên:
“Tiểu Giang, mau vào xem nhóm! Con mụ Vương già kia bắt đầu bịa đặt rồi!”
Tôi mở ảnh chụp ra, cơn buồn nôn và tức giận dâng lên tới óc.
Vương Quế Phân và Triệu Dũng bắt đầu điên cuồng bôi nhọ tôi trong nhóm hơn năm trăm người.
Chúng ghép vài tấm ảnh, đem bánh bao của tôi dán chung với ảnh thịt thối, thùng rác, rồi khẳng định chắc nịch rằng tôi làm bánh bằng mấy thứ đó.
Triệu Dũng còn lập một tài khoản phụ, giả làm “người nhà nạn nhân”, nói:
“Vợ tôi ăn bánh bao nhà cô ta xong, ói mửa tiêu chảy, giờ vẫn nằm viện!”
Vương Quế Phân lập tức phối hợp:
“Tôi đã bảo thịt nhà cô ta có vấn đề mà! Mọi người đừng ăn nữa! Cô ta vì tiền mà chuyện thất đức gì cũng làm được!”
Hai người một xướng một họa, diễn y như thật.
Nhóm chat lập tức náo loạn.
Một số cư dân không biết chuyện bắt đầu hoảng loạn:
“Thật không? Nghe mà sợ quá!”
“Bảo sao bán có một tệ, hóa ra dùng thịt thế này!”
“@mọi người, tạm thời đừng mua bánh bao chỗ đó nữa nhé, an toàn thực phẩm là trên hết!”
Hoảng loạn là thứ dễ lây.
Dù có vài cư dân tỉnh táo đặt câu hỏi, nhưng tiếng nói của họ nhanh chóng bị nhấn chìm trong làn sóng sợ hãi và công kích.
Tôi nhìn những đoạn tin nhắn đó, tay siết đến trắng bệch, tim như bị một bàn tay lạnh lẽo bóp chặt.
Tôi có thể chấp nhận va chạm mặt đối mặt,
nhưng tôi không thể chịu đựng loại bôi nhọ và vu khống hèn hạ sau lưng này.
Đây không còn là chuyện xích mích hàng xóm, mà là đang đạp đổ nồi cơm, hủy hoại cuộc sống của tôi.
Chị Trương trong điện thoại vẫn đang tức tối mắng chửi, bảo tôi vào nhóm giải thích ngay.
Nhưng tôi không làm vậy.
Trong thời điểm mọi người đang bị cảm xúc dẫn dắt, bất cứ lời nào tôi nói ra cũng sẽ bị cho là ngụy biện.
Cãi nhau với đám người bị kích động là hành động ngu ngốc nhất.
Tôi hít sâu một hơi, buộc bản thân phải giữ bình tĩnh.
Tức giận không giải quyết được gì. Tôi cần một cú phản đòn mạnh mẽ.
Tôi không phản hồi gì trong nhóm, lặng lẽ thoát khỏi WeChat.
Sau đó, tôi mở app mua sắm, đặt gấp một chiếc camera góc rộng, độ nét cao, giao ngay trong ngày.
Sáng hôm sau, việc kinh doanh của tôi bị đả kích nghiêm trọng.
Chỗ quầy bánh bao vốn hay xếp hàng dài, cả buổi sáng vắng tanh như chùa bà Đanh.
Lác đác vài người không biết chuyện ghé lại định mua, cũng bị mấy “hàng xóm tốt bụng” đi ngang “can ngăn”:
“Đừng mua chỗ này, ăn vào đau bụng đấy!”
Tôi nghe những lời đó, mặt không biến sắc, nhưng trong tim như rỉ máu.
Tay tôi vẫn không dừng lại.
Tôi cẩn thận lắp chiếc camera mới mua lên giàn mái che phía trên quầy, hướng thẳng xuống toàn bộ khu vực chế biến.
Từ thau bột, thớt cắt, đến xửng hấp – không góc nào bị che khuất.
Sau đó, tôi dựng chân máy điện thoại ở góc còn lại, mở app livestream.
Không tiêu đề rườm rà, chỉ đơn giản là: “Nhật ký thường ngày của tiệm bánh bao Giang Hòa”
Tôi không nói gì cả.
Chỉ lặng lẽ, trước mặt ít ỏi người xem trong phòng live, bắt đầu một ngày làm việc.
Rửa tay, khử trùng bàn.
Lấy thịt vai mua hôm qua, có dấu kiểm dịch rõ ràng, rửa, lột da, băm nhuyễn ngay trước ống kính.
Rau tươi, từng lát từng lát được cắt thành vụn đều tăm tắp.
Tất cả nguyên liệu được bày ngay ngắn trên khay inox sạch bóng, chất lượng rõ ràng không thể chối cãi.
Tôi còn đem từng tờ hóa đơn mua nguyên liệu, từng tờ một, giơ sát vào camera để quay cận cảnh.
Tên siêu thị, ngày mua, loại hàng – không gì không rõ ràng.
Tôi không biện minh, cũng không than thở.
Tôi chỉ dùng hành động, dùng quá trình ra đời của từng chiếc bánh bao, thật nhất, trần trụi nhất, để cho mọi người thấy.
Sự thật, vĩnh viễn mạnh hơn mọi lời nói.
Tôi tin rằng, ánh sáng mặt trời sẽ quét sạch mọi dơ bẩn và tin đồn.
04
Lúc đầu, trong phòng livestream chỉ có vài người xem.
Họ chắc là những người lạc vào nhầm, tò mò nhìn một người phụ nữ mặc tạp dề, lặng lẽ làm bánh bao.
Nhưng rất nhanh, có người phát hiện có gì đó không đúng.
“Căn bếp này sạch quá vậy? Còn sạch hơn cả nhà tôi!”
“Màu thịt tươi ghê! Cô chủ cắt dao bén thật.”
“Khoan… góc quay này… là đang tự chứng minh trong sạch à?”

