Cô ta lấy điện thoại ra, đưa ra một ảnh chụp màn hình tin nhắn.
【Cứ nghe chị, đừng sợ, có chuyện gì chị chịu!】
【Lỗ thì sợ gì? Chị mở tiệm không phải để kiếm tiền, nhà họ Lâm thiếu chút tiền này sao?】
【Chị chỉ muốn chơi chút thôi, trêu chọc khách hàng thú vị biết bao!】
【Lũ nghèo hèn này, nghiến răng mới dám uống ly trà sữa 20 tệ, kết quả nhận được ly không uống nổi, tức chết bọn họ đi!】
【Em làm vài lần là sẽ thấy vui thôi.】
Vẻ mặt Vương Tương tràn đầy chính nghĩa.
“Tôi không thấy vui, ngược lại mỗi đêm tôi đều hối hận đến mất ngủ.”
Tôi sững sờ. Vương Tương thậm chí đã làm giả cả tin nhắn. Cô ta đã chờ ngày này từ lâu!
Rất nhanh sau đó, có người tra ra thông tin của tôi.
“Đúng là cô ta, con gái độc nhất của tập đoàn Lâm thị!”
“Cô không thiếu tiền nên coi thường người tiêu dùng bọn tôi đúng không?”
“Xảy ra chuyện còn muốn đẩy cho nhân viên, lương tâm cô bị chó tha rồi à?”
Vương Tương sụt sùi:
“Tôi đã khuyên cô ấy, nhưng cô ấy không nghe, cô ấy nói trêu chọc người khác là niềm vui của cô ấy…”
Có người lôi ra vài bình luận tôi từng đáp trả “đối thủ”.
【Làm việc trái lương tâm cẩn thận bị tổn thọ.】
【Phải rồi, trà sữa nhà tôi không xứng với cái miệng cao quý của bạn, không, là cái miệng ma quỷ.】
【Xin bạn đừng ghé thăm nữa, tôi bị đánh giá của bạn làm cho sợ hãi rồi.】
Tôi càng không thể thanh minh được gì. Tôi cố gắng thoát khỏi đám đông, thất thần trở về nhà và gọi cho luật sư.
“Giúp tôi đánh một vụ kiện, nhân viên tiệm tôi cố tình làm sai trà sữa, gây ra tai nạn.”
“Tiện thể phiền luật sư đến bệnh viện nhi, đặt cọc trước tiền điều trị cho một đứa trẻ tên là Trần Lạc Lạc.”
Ngày ra tòa, tôi đưa ra camera giám sát trong tiệm. Camera cho thấy, ngoại trừ ba ngày đầu khai trương, tôi gần như không bao giờ đến tiệm. Tất cả trà sữa đều do một tay Vương Tương thao tác.
Vương Tương ở ghế bị cáo không ngừng lau nước mắt. Cô ta rất khôn ngoan khi không đưa ra ảnh chụp màn hình giả kia mà đổi lời khai.
“Là chủ tiệm gọi điện ra lệnh cho tôi phải làm ngược với ghi chú, nhưng tôi không ghi âm, tôi không có cách nào chứng minh…”
Cuối cùng, vì bằng chứng của cả hai bên đều không đủ, tòa phán quyết: tôi với tư cách là chủ tiệm chịu 70% trách nhiệm chính, Vương Tương là người thực hiện trực tiếp chịu 30%.
Tiền viện phí của Lạc Lạc đã tiêu tốn 1 triệu tệ. Nghe nói mình phải bồi thường 300 ngàn tệ, thậm chí sau này còn phải tiếp tục trả, Vương Tương suy sụp. Ngay đêm đó, cô ta cầm bản án lên livestream.
“Rõ ràng là sếp bảo tôi làm, giờ lại bắt tôi đền!”
“300 ngàn tệ đấy, cô ta định lấy mạng tôi!”
“Lâm Nhiễm chính là hạng người như vậy, cô ta chỉ muốn nhìn kẻ nghèo như tôi đau khổ vì tiền!”
“Tôi cầu xin mọi người giúp tôi, nếu không tôi thực sự không sống nổi nữa!”
Tài khoản của tôi trên mọi nền tảng bị ngập trong những lời chửi rủa.
【Vì sở thích quái đản mà muốn dồn người khác vào đường chết sao?】
【Nhìn cái mặt vừa hợm hĩnh vừa giả tạo của cô là tôi muốn tát cho một trận!】
【Loại người như cô sớm muộn gì cả nhà cũng tuyệt tự!】
Tôi gọi cho luật sư.
“Tôi muốn kháng cáo.”
Luật sư Lý thở dài.
“Trừ khi cô có bằng chứng mới, nếu không kết quả kháng cáo cũng vậy thôi.”
“Nếu cô muốn bình ổn chuyện này, tôi khuyên cô nên trả nợ thay cho con bé kia cho xong chuyện.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Tiền là chuyện nhỏ, tôi muốn công bằng.”
Luật sư Lý im lặng một lát.
“Tôi khuyên cô cân nhắc kỹ, tình hình hiện tại, kháng cáo chỉ khiến cô bị động hơn thôi.”
Cúp điện thoại, tôi khổ sở suy nghĩ, tìm bằng chứng ở đâu? Tôi lôi hồ sơ xin việc của Vương Tương ra, trên đó có tên những cửa hàng cô ta từng làm. Nhưng khi gọi điện đến, tất cả đều báo chưa từng thuê cô ta. Thế nhưng, tay nghề pha chế của cô ta thực sự không giống một người mới.

