Hôm nay, ta đang nằm phơi nắng trong sân, mơ màng buồn ngủ.
Chiến mã của nhị ca – một con ô truy phong tên “Truy Phong” – đang bất an cào móng trong chuồng.
Tiếng lòng của nó truyền đến, đứt quãng:
【Khó chịu… bực bội quá! Tên mã phu kia tối hôm qua lén cho ta ăn cái gì đó! Không phải đồ tốt! Là loại thuốc… khiến chân ngựa mềm nhũn khi chạy! Mai… mai nhị thiếu gia phải đua ngựa! Làm sao bây giờ? Ngã là chết người đó!】
Ta giật nảy mình, buồn ngủ lập tức bay sạch.
Có kẻ hạ độc ngựa?
Ngày mai còn có đua ngựa?
Ta lập tức nhớ lại, mấy hôm trước có nghe bọn hạ nhân bàn tán — nói rằng, tên Tô Dũng, đệ đệ của Tô Triết bên phủ An Bình Hầu, tuy rằng sau vụ Túy Tiên Lâu bị cấm túc, nhưng không rõ vì sao lại cố tình khiêu khích nhị ca Cố Tước ta, dám hạ chiến thư, đòi đua ngựa ngoài thành.
Nhị ca ta là người mê võ, lại tính thẳng như ruột ngựa, bị chọc vài câu liền đồng ý ngay không suy nghĩ.
Thì ra, bọn họ tính giở trò mờ ám ở đây!
Ra mặt không thắng được, thì giở trò sau lưng.
Nhà họ Tô đúng là ám hồn bất tán.
Ta trượt khỏi ghế nằm, lon ton chạy thẳng tới chuồng ngựa.
Tên mã phu hạ độc đang ở đó, vừa thấy ta đã cười niềm nở tiến lại gần:
“Tiểu tiểu thư, sao người lại đến đây? Chỗ này bẩn, cẩn thận làm người bị ám mùi.”
Ta không buồn để ý hắn, đi thẳng tới bên “Truy Phong”.
Thấy ta tới, nó hí lên một tiếng, dúi cái đầu to vào người ta cọ cọ, ánh mắt tràn đầy uất ức:
【Tiểu chủ nhân! Cứu ta với! Ta không muốn chân mềm nhũn! Không muốn để nhị thiếu gia bị ngã!】
Ta giơ bàn tay mũm mĩm xoa bờm mượt như lụa của nó, giọng non nớt vang lên:
“Ngựa ngoan… bụng… đau đau…”
Sắc mặt tên mã phu thoáng thay đổi, nhưng rồi lại cố nặn ra nụ cười:
“Tiểu tiểu thư đừng đùa như vậy, Truy Phong khỏe lắm, mỗi ngày ăn còn ngon hơn cả tiểu nhân.”
Ta chẳng thèm đôi co với hắn.
Dù bây giờ đã mất pháp lực, nhưng ta – một cựu đại sư huyền học, vẫn nhớ như in những kiến thức thảo dược cơ bản.
Ta nhớ, trong góc hậu hoa viên có mấy gốc Thanh Linh Thảo, thứ ấy tuy không hữu dụng với người, nhưng với gia súc lại là thuốc giải độc, thanh tẩy ruột gan rất hiệu nghiệm.
Không nói không rằng, ta quay người, chân ngắn chạy thẳng về phía hậu hoa viên.
Vừa chạy vừa gọi lắp bắp:
“Cỏ… ngọt ngào… cho ngựa… ăn!”
Ta vừa động, cả phủ Trấn Quốc Công liền nhốn nháo.
“Nhanh! Tiểu thư đi hậu hoa viên! Mau theo sát!”
“Tiểu thư bảo muốn hái cỏ cho ngựa ăn! Mau đi hỏi đại phu trong phủ, loại cỏ nào ngựa có thể ăn?!”
Một đám nha hoàn bà tử vội vã chạy theo, sợ ta vấp ngã va quệt.
Tên mã phu kia cũng đi theo, ánh mắt bắt đầu lộ vẻ hoảng loạn.
Dựa theo trí nhớ, ta tìm đúng chỗ khuất góc vườn, tìm ra mấy gốc Thanh Linh Thảo.
Ta khom lưng, cố gắng hái một lá, rồi giơ lên như dâng bảo vật, gọi lớn:
“Nương! Cái này! Cho ngựa ăn!”
Mẫu thân ta – Lưu thị, chẳng biết gì về dược thảo, nhưng giờ đối với ta đã mù quáng tin tưởng.
Nàng lập tức phân phó:
“Mau, đem đưa cho phủ y xem. Nếu không độc, cứ làm theo lời tiểu thư, cho Truy Phong ăn!”
Phủ y được mời tới rất nhanh. Hắn cẩn thận ngửi lá, xem xét kỹ, rồi vuốt râu nói:
“Khởi bẩm phu nhân, đây là Thanh Linh Thảo, tính ôn, vô độc. Đích thực có tác dụng giải độc, thanh tràng vị cho súc vật.”
Mẫu thân ta vừa nghe liền gật đầu dứt khoát:
“Vậy thì cho ăn!”
Sắc mặt tên mã phu ngay lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Thanh Linh Thảo được trộn vào phần cỏ tươi ngon nhất, dâng đến trước mặt Truy Phong.
Truy Phong ngửi một cái, liền há miệng nhai lấy nhai để, ăn xong còn thân mật dụi má ta.
Tiếng lòng của nó rộn ràng vang lên:
【Dễ chịu quá! Khó chịu trong bụng tan hết rồi! Ngày mai ta nhất định chạy về nhất! Để con ngựa của cái tên ngốc Tô Dũng kia phải hít bụi ta mười tám ngàn dặm!】
Ta hài lòng nở nụ cười.
Còn tên mã phu kia, dưới ánh mắt lạnh như băng của phụ thân ta – Cố Uyên, chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất, không gượng nổi.
Hắn khai ra rành mạch: nhà họ Tô đã mua chuộc hắn thế nào, ra lệnh cho hắn hạ độc ra sao…
Phụ thân ta tức đến mức sắc mặt tím ngắt, lập tức quát:
“Kéo xuống! Đánh năm mươi trượng, sau đó trói lại, ném đến trước cửa phủ Tô gia!”
Rồi, người quay sang nhị ca ta – Cố Tước, lạnh giọng:
“Ngày mai, phải thắng cho ta đến chết! Không chỉ thắng, mà còn phải khiến tên Tô Dũng kia gãy một cái chân! Người của phủ Cố ta, không phải dễ bị ức hiếp!”
Nhị ca ta – xưa nay hay cãi lời – lần đầu tiên không phản bác mệnh lệnh của phụ thân, mà là gật đầu thật mạnh, ánh mắt bừng bừng lửa giận.
5
Cuộc đua ngựa ngày hôm sau, kết quả không hề ngoài dự đoán.
Nhị ca ta – Cố Tước, cưỡi trên lưng Truy Phong đã hồi phục phong độ đỉnh cao, quả thực như cưỡi gió đạp mây, một mình dẫn đầu, bỏ xa đối thủ.
Còn nhị công tử của phủ An Bình Hầu – Tô Dũng, có lẽ không ngờ mưu kế bị bại lộ, chuẩn bị không chu toàn, đuổi mãi không kịp, đến một khúc cua gấp thì quá nóng vội, người ngựa lộn nhào, tại chỗ gãy chân, tiếng kêu thảm thiết vang dội khắp trường đua.
Thế là, ân oán giữa phủ Trấn Quốc Công và phủ An Bình Hầu, xem như kết chặt không gỡ.

