“Cô Lý, cái báo cáo này cô tìm ‘đội ngũ chuyên nghiệp’ nào làm vậy?”
“Khuyên cô nên kiểm tra lại bằng cấp của bọn họ.”
Tôi đặt báo cáo xuống, bình tĩnh nhìn cô ta.
“Cô nói lỗ hổng dòng tiền, nhưng tôi ở đây có chứng từ tạm ứng của đối tác vừa chuyển vào tuần trước.”
“Cô nói vi phạm kỹ thuật, tôi cũng có văn bản phê duyệt bằng sáng chế quốc gia.”
“Còn về khoản thiệt hại 50 triệu tệ mà cô nói…”
“Tôi nhớ đó là vấn đề tồn đọng trong thời gian Lý Quốc Đống còn đương chức, liên quan gì đến dự án của tôi?”
Nói rồi, tôi ra hiệu cho Trần Hi phát bản phản hồi chân thực và sao kê ngân hàng cho từng người.
Sắc mặt Lý Mạn Mạn cứng đờ, ngay lập tức đập bàn hét lớn:
“Mọi người đừng tin cô ta! Những thứ này của cô ta là đồ giả!”
“Cô ta độc đoán ở công ty lâu như vậy, ai mà không biết cô ta giỏi nhất là làm sổ sách giả?”
“Đúng vậy!”
Trưởng phòng R&D họ Triệu nhảy ra đầu tiên.
“Lâm tổng bình thường làm việc chả bao giờ thông qua chúng tôi, xảy ra chuyện chúng tôi cũng chỉ đành giúp cô ta giấu giếm!”
“Phòng tài chính cũng vậy, Lâm tổng thường xuyên vượt quyền chỉ đạo.”
Trưởng phòng Tôn cũng bồi thêm một đao.
Chớp mắt, phòng họp biến thành đại hội đấu tố tôi.
Mấy kẻ bị mua chuộc luân phiên ra trận, úp từng chậu nước bẩn lên đầu tôi.
“Lâm Thanh Ngữ, cô còn gì để nói không?”
Lý Mạn Mạn thấy tình hình có lợi, đắc ý đi tới, càng nói càng kích động, giơ tay định tát vào mặt tôi.
Tôi lật tay khóa chặt cổ tay cô ta, lạnh lùng lên tiếng:
“Lý Mạn Mạn, diễn kịch cũng phải có giới hạn thôi.”
Lý Mạn Mạn vùng không ra, dứt khoát ngồi phịch xuống đất, khóc rống lên:
“Mọi người thấy chưa! Lâm Thanh Ngữ không những làm sai công việc, còn dùng bạo lực chèn ép đồng nghiệp mới!”
Tình hình đang giằng co, nhân viên hành chính vội vã chạy vào, giọng run rẩy:
“Chủ tịch! Xe của Giám đốc Lý và Chủ tịch đã đến dưới lầu rồi!”
Lý Mạn Mạn lập tức bật dậy từ dưới đất, lấy gương nhỏ ra dặm lại son môi, chỉnh đốn quần áo, ghé sát tai tôi nghiến răng nói:
“Hôm nay, chính là ngày tàn của cô.”
Cô ta quay đầu nhìn đám trưởng phòng bị mua chuộc, giọng điệu ra uy:
“Nhớ kỹ chưa? Lát nữa các người cứ theo kế hoạch mà làm.”
“Ai mà tuột xích vào phút chót, đừng trách tôi không khách khí!”
Nói xong, cô ta dẫn theo một đám người rầm rập ra khỏi phòng họp, đi thẳng xuống tầng trệt.
Một lúc sau, hai chiếc Maybach màu đen vững vàng đỗ lại.
Cửa xe mở ra.
Bố tôi và Giám đốc Lý kề vai nhau bước xuống.
“Bố! Bác Tô!”
Lý Mạn Mạn hét lên chói tai rồi lao tới, chắn ngang trước mặt tôi, che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
“Bố, bố phải làm chủ cho con! Con đến công ty mấy ngày nay, toàn phải chịu ấm ức thôi!”
Sắc mặt Lý Quốc Đống trầm xuống, giọng điệu lập tức hống hách:
“Sao thế này? Ai dám ức hiếp con gái Lý Quốc Đống tôi?”
**4.**
Lý Mạn Mạn thuận thế quay sang nhìn bố tôi, nước mắt như hạt ngọc đứt dây thi nhau rơi xuống:
“Bác Tô, bác cũng phải làm chủ cho con!”
“Cái cô Lâm Thanh Ngữ này, cô ta quả thực là khối u ác tính của công ty!”
“Cô ta ỷ vào việc làm Tổng giám đốc mấy năm, bài xích nhân viên mới, chèn ép nòng cốt.”
“Thậm chí… còn dính líu đến việc thụt két tiền dự án!”
Cô ta chỉ tay về phía tôi đang đứng trong góc:
“Tất cả mọi người trong công ty đều không phục cô ta!”
“Vừa nãy ở phòng họp, cô ta thậm chí vì có tật giật mình còn muốn ra tay đánh con!”
“Bác Tô, loại người này nếu không lập tức sa thải, nền móng của Tập đoàn họ Tô đều bị cô ta hủy hoại mất thôi!”
Cô ta vừa dứt lời.
Đám Trưởng phòng Triệu, Trưởng phòng Tôn đã chuẩn bị từ trước liền đứng ra.
“Chủ tịch, Giám đốc Lý, Tiểu Lý tổng nói câu nào cũng là sự thật ạ!”
“Lâm tổng bình thường độc đoán chuyên quyền, những nhân viên lâu năm như chúng tôi sống mà như đi trên băng mỏng!”

