“Ôn Miểu, rốt cuộc em muốn thế nào? Em nói đi, anh đều đồng ý, chỉ cần em quay lại giải quyết xong vụ hợp tác.”

Tôi vừa định hất tay anh ra lần nữa, anh lại nắm chặt hơn, cả người chắn trước mặt tôi, nhất quyết không nhường.

“Coi như nể mặt anh, quay lại giải quyết vụ hợp tác đi.”

Giọng anh dịu xuống.

“Từ nay về sau anh đảm bảo sẽ không quản chuyện của Chu Tri Sênh nữa.”

Tôi nhìn sự nhượng bộ trong mắt anh.

Đáng tiếc, những thứ này đối với tôi đã không còn ý nghĩa gì.

“Cố Hoài Châu, hình như anh hiểu sai một chuyện.”

“Chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa. Cho nên thể diện của anh trong mắt tôi chẳng đáng là gì.”

Anh cứng đờ, dường như không thể tin nổi.

“Ôn Miểu, em đang nói gì vậy? Cái gì gọi là… chúng ta không còn quan hệ?”

Tôi nhìn vẻ ngây người của anh rồi bật cười.

“Nghĩa trên mặt chữ, nghe không hiểu sao?”

“Trong công ty, người bắt tôi giả vờ không quen anh là anh. Trước mặt cả công ty, người bắt tôi xin lỗi Chu Tri Sênh, nói tôi và anh không có bất cứ quan hệ nào, cũng là anh!”

Theo từng câu tôi nói ra, Cố Hoài Châu dường như lúc này mới nhớ lại những chuyện đó.

Anh há miệng nhưng không nói nên lời, không biết phải phản bác thế nào.

“Không phải đâu, Ôn Miểu.”

“Em nghe anh giải thích. Những lời đó chỉ nói cho người ngoài nghe thôi. Anh chưa từng nghĩ sẽ phủ nhận quan hệ giữa chúng ta. Nếu em muốn công khai, cũng được.”

7

Anh vội vàng đưa tay cản tôi.

Câu nói này, tôi đã chờ suốt ba năm.

Bây giờ được anh nhẹ tênh nói ra, lại càng giống như đang chế giễu ba năm chờ đợi ngu ngốc của tôi.

“Anh chưa từng nghĩ đến cũng không sao. Tôi đã nghĩ rất rõ rồi.”

“Từ nay về sau, chúng ta không còn bất cứ quan hệ gì nữa. Những lời hôm đó tôi nói trước mặt tất cả đồng nghiệp đều là thật.”

“Tôi, Ôn Miểu, và anh, Cố Hoài Châu, từ nay không còn bất kỳ quan hệ nào.”

Toàn thân anh cứng đờ, dường như không tin nổi những gì tôi nói.

“Ôn Miểu, đừng giận dỗi nữa.”

Giọng anh rất thấp, không còn chút khí thế nào.

“Tôi không giận dỗi.”

Tôi lại đẩy tay anh ra, đẩy anh sang một bên.

“Cố Hoài Châu, sau này đừng đến tìm tôi nữa.”

Anh lảo đảo lùi mấy bước, sắc mặt hơi trắng bệch, giống như chịu đả kích rất lớn, không tiếp tục đuổi theo.

Ngày hôm sau, tôi chính thức đến công ty mới nhận việc.

Có kinh nghiệm trước đây, chỉ là đổi sang một nơi khác nên công việc cũng chẳng khó khăn gì.

Chỉ trong một tuần, tôi đã giành được ba hợp đồng.

Khi bàn đến hợp đồng thứ tư, tôi gặp Cố Hoài Châu.

Tôi lập tức quay người muốn đi.

Anh vội đứng dậy đuổi theo.

“Ôn Miểu, đây là hợp tác giữa hai công ty, chúng ta ngồi xuống nói chuyện được không?”

Anh nắm tay tôi.

Tôi giãy ra, nhưng anh càng siết chặt, giữ chặt hai tay tôi.

Tôi hít sâu một hơi, lạnh giọng nói:

“Tôi không muốn bàn vụ hợp tác với anh. Tôi sẽ bảo công ty cử đồng nghiệp khác tới nói chuyện với anh.”

Anh không ngờ tôi lại kiên quyết như vậy.

“Được, anh không ép em. Anh sẽ nói chuyện với đồng nghiệp khác của công ty em. Nhưng… em có thể nghe anh nói vài câu không?”

Giống như sợ tôi từ chối, anh vội vàng nói tiếp.

“Chuyện trước đây anh bắt em giao dự án cho Chu Tri Sênh là anh sai. Cho nên anh mới muốn tặng vụ hợp tác này cho em, coi như bồi thường.”

“Nhưng nếu em không muốn thì anh có thể đổi sang cách bồi thường khác. Em muốn gì cũng được.”

Tôi nhìn ánh mắt kiên định của anh, nói từng chữ:

“Không cần.”

Sắc mặt Cố Hoài Châu trắng bệch, không tiếp tục chủ đề này.

“Được, chúng ta tạm thời không nói chuyện đó. Anh muốn nói với em, Chu Tri Sênh đã bị sa thải rồi. Nếu em muốn quay lại, bất cứ lúc nào cũng được.”

“Không cần, tôi sống ở đây rất tốt.”

Tôi cắt ngang.

Có chút bất ngờ khi anh thật sự sa thải Chu Tri Sênh.