Tôi nhướn mày, càng cảm thấy nực cười: “Xin chỉ thị của tôi cái gì?”
Hứa Ninh đẩy con trai về phía tôi một chút, giọng điệu hệt như một nàng vợ lẽ cung kính:
“Đây là con trai của em và Tục Nghiêm, Chu Kế, là tên Tục Nghiêm đặt cho thằng bé.”
Đứa bé xen ngang một câu: “Bố cháu nói là chữ Kế trong từ ‘Kế thừa’ nhà họ Chu.”
Hứa Ninh nói tiếp: “Tục Nghiêm bảo em đưa con về nhà chính gặp người lớn, em nghĩ chuyện này phải bàn bạc với chị trước.”
“Chị Ý Dao là lớn, em là nhỏ, chuyện này dù sao cũng liên quan đến thể diện của chị.”
“Nên em muốn nghe ý kiến của chị Ý Dao, chị đồng ý cho em đi thì em đi, không đồng ý thì em không đi.”
Cô ta chợt nhớ ra điều gì, lại đẩy con trai về phía tôi thêm chút nữa, cố tình nói thêm:
“Chị Ý Dao, sau này con trai em cũng là con trai chị.”
“Em biết một người phụ nữ không thể sinh nở là một điều rất đáng tiếc, sau này chị có thể coi Chu Kế như con trai ruột của mình.”
Cô ta làm ra vẻ vô hại, nhưng từng chữ nói ra lại cố tình như dao đâm.
Tôi hừ lạnh một tiếng, dùng ngón trỏ nâng cằm Chu Kế lên, ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn thẳng vào mắt Hứa Ninh:
“Coi như con trai ruột à? Vậy tôi đối xử với con trai ruột thì sẽ là đánh thì đánh, mắng thì mắng đấy nhé!”
Hứa Ninh hoảng sợ.
Từ đằng xa truyền đến tiếng bước chân đang vội vã tiến lại gần.
Cô ta đột nhiên quỳ phịch xuống trước mặt tôi, nước mắt rơi còn nhanh hơn sao băng:
“Xin chị đừng tức giận, đừng đánh Kế Kế. Chị không muốn mẹ con em về nhà chính thì bọn em không đi nữa.”
“Nếu chị vẫn chưa hả giận thì cứ đánh em đi.”
“Lâm Ý Dao, cô làm cái gì thế! Cô dám động vào cháu trai tôi thử xem!” Mẹ chồng lao đến, ôm chặt Chu Kế vào lòng!
“Ninh Ninh, em không sao chứ?” Trong mắt Chu Tục Nghiêm giờ chỉ có Hứa Ninh, vội vàng đỡ cô ta dậy.
Anh ta ôm cô ta vào lòng ngay trước mặt tôi, đen mặt quát tháo:
“Ý Dao, em phát điên cái gì thế!”
“Nếu em đã đồng ý rồi, sao còn làm khó Ninh Ninh!”
Tôi vốn đang nguội lạnh cõi lòng, trái lại giờ đây lại thở phào một tiếng.
Cố ý thừa nhận: “Xót xa rồi sao?! Có giỏi thì ly hôn với tôi đi!”
“Ngày nào chưa ly hôn, tôi sẽ ức hiếp cô ta ngày đó!”
Để kích thích Chu Tục Nghiêm ly hôn, tôi cố tình giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Hứa Ninh ngay trước mặt anh ta:
“Đồ tiểu tam không biết xấu hổ!”
Hứa Ninh bị tát đến ngây người, ôm lấy khuôn mặt nóng rát, nước mắt rơi lã chã!
Chu Tục Nghiêm tức giận trừng mắt nhìn tôi, lời trách mắng còn chưa kịp thốt ra thì mẹ anh ta đã thay Hứa Ninh trút giận, hung hăng tát lại tôi một cái.
“Lâm Ý Dao, nói cho cô biết! Hứa Ninh đã sinh người thừa kế cho nhà họ Chu chúng tôi!”
“Con bé mới giống con dâu nhà họ Chu hơn cô. Đừng ỷ vào việc Tục Nghiêm yêu cô mà không coi ai ra gì!”
Mặt tôi bị đánh lệch sang một bên, hằn rõ năm ngón tay.
Tôi uất ức đang định cãi lại mẹ chồng, thì Chu Tục Nghiêm ra lệnh cho vệ sĩ nhốt tôi vào căn phòng ở tầng một, gần phòng khách nhất.
Bọn họ ở phòng khách dỗ dành Hứa Ninh và Chu Kế.
Hứa Ninh cố tình giả vờ khóc lóc nói:
“Con là kẻ thứ ba, chuyện này là con không vinh quang gì, sẽ không ai thừa nhận thân phận của con đâu, không thể trách chị Ý Dao được.”
Mẹ chồng cố ý nâng cao giọng: “Mẹ quý nhờ con, trong lòng mẹ, con chính là con dâu nhà họ Chu!”
Bà ta dừng lại một chút, đề nghị với Chu Tục Nghiêm:
“Quy củ của nhà họ Chu, vòng ngọc gia truyền phải giao cho người con dâu sinh được con trai.”
“Tục Nghiêm, Ninh Ninh và Ý Dao đều là người phụ nữ của con, bản thân cô ta không sinh được thì không trách ai được.”
“Chẳng phải cô ta đòi ly hôn với con sao, ý con bây giờ thế nào?”
Tôi tựa lưng vào cửa, lấy lại hơi thở để kìm nén cảm xúc đang cuộn trào.
Tôi hiểu rõ hơn ai hết, Chu Tục Nghiêm sẽ không ly hôn với tôi.

