“Có lẽ anh nhận nhầm người rồi. Tôi tên là Tô Niệm, không phải Kiều Chi Hứa gì đó.”
“Không, em chính là Kiều Chi Hứa!”
Lục Trầm Uyên nhìn cô chằm chằm, trong mắt đầy vui mừng đến điên cuồng và đau đớn.
“Anh sẽ không nhận nhầm. Đôi mắt của em, giọng nói của em, tất cả mọi thứ thuộc về em, anh đều nhớ rất rõ.”
“Chi Hứa, xin lỗi em. Anh biết mình sai rồi. Anh thật sự biết sai rồi. Em quay về được không?”
“Sau này anh nhất định sẽ đối xử tốt với em, sẽ không bao giờ để em chịu thêm chút ấm ức nào nữa.”
Kiều Chi Hứa nhìn anh, khóe môi cong lên một nụ cười châm chọc:
“Lục tổng, anh không thấy mình nực cười quá sao?”
“Ba năm trước, chính tay anh hại chết con tôi. Anh tận mắt nhìn tôi bị bọn bắt cóc đưa đi mà vẫn thờ ơ. Thậm chí sau khi tôi ‘chết’, anh còn ở bên người phụ nữ đã hại tôi, sống sung sướng vui vẻ.”
“Bây giờ anh nói với tôi anh sai rồi. Anh nghĩ tôi sẽ tin sao?”
“Anh là thằng khốn, anh không phải con người!”
Lục Trầm Uyên đột ngột quỳ xuống trước mặt cô, nước mắt đầy mặt.
“Chi Hứa, anh cầu xin em, cho anh một cơ hội chuộc tội được không?”
“Em đánh anh, mắng anh đều được. Chỉ cần em chịu quay về, anh làm gì cũng được.”
“Anh cho em cả tập đoàn Lục thị. Anh cho em tất cả những gì anh có.”
Người xung quanh đều tụ lại, chỉ trỏ bàn tán.
Trợ lý của Kiều Chi Hứa vội tiến lên, muốn kéo Lục Trầm Uyên ra, nhưng bị Kiều Chi Hứa ngăn lại.
Cô ngồi xổm xuống, nhìn Lục Trầm Uyên đang quỳ trên đất. Trong mắt cô không có chút gợn sóng nào.
“Lục Trầm Uyên, anh tưởng tôi trở về là vì tiền của anh sao?”
“Anh sai rồi.”
“Tôi trở về chỉ để lấy lại những thứ thuộc về mình.”
“Và để anh mãi mãi sống trong áy náy.”
Cô lấy từ trong túi ra một bản thỏa thuận ly hôn, ném xuống trước mặt Lục Trầm Uyên.
“Ký đi.”
“Cuộc hôn nhân của chúng ta đã kết thúc từ ba năm trước, trong căn nhà kho đó rồi.”
“Tình yêu này, dừng tại đây. Không còn khả năng quay đầu nữa.”
Lục Trầm Uyên nhìn bản thỏa thuận ly hôn, rồi lại nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Kiều Chi Hứa.
Anh biết cô thật sự sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nữa.
Anh cầm bút, run rẩy ký tên mình xuống.
Nước mắt rơi lên bản thỏa thuận, làm nhòe vết mực.
Kiều Chi Hứa cất bản thỏa thuận ly hôn, xoay người rời đi, không có chút lưu luyến nào.
Lục Trầm Uyên quỳ trên đất, nhìn bóng lưng cô, cho đến khi cô biến mất trong đám đông. Khi ấy, anh mới chậm rãi cúi đầu, phát ra một tiếng nghẹn ngào tuyệt vọng.
Từ đó về sau, trên đời không còn Kiều Chi Hứa nữa.
Chỉ còn Tô Niệm.
Cô thành lập một quỹ từ thiện dành cho trẻ em, chuyên giúp đỡ những đứa trẻ mất cha mẹ. Cô dùng cách của riêng mình để tưởng nhớ đứa con chưa kịp chào đời.
Cô sống tự do, phóng khoáng, không bao giờ gặp lại Lục Trầm Uyên.
Còn Lục Trầm Uyên vẫn tiếp tục canh giữ bên khu phế tích ấy.
Mỗi sáng, anh đều hái một bó hồng trắng tươi đặt trước đống đổ nát, khẽ nói:
“Chi Hứa, anh xin lỗi.”
Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều vàng rải lên đống phế tích, cũng rải lên bóng dáng cô độc của anh.
Anh biết, mình sẽ canh giữ nơi này cả đời.
Dùng quãng đời còn lại để trả món nợ mà anh đã thiếu.
Tình yêu này, đến cuối cùng, chỉ còn là vở độc diễn của riêng anh.
Một mình anh hối hận.
Một mình anh day dứt.
Một mình anh đi đến tận cùng năm tháng.
HẾT

