“Bổ sung thêm: Cố tổng còn tặng Q một tấm séc chia tay trị giá 1 tỷ. Nghĩa là chi cả tỷ chỉ để người ta quay lại đập nát sân khấu mình dựng. Tôi gọi đây là thiên tài kinh doanh ‘tự hủy’.”
“Vậy là Cố tổng lọc gen lọc kiểu gì, cuối cùng đem vứt cả hai quân át chủ bài? Cái bộ lọc gen đó chắc mua trên app giá rẻ nào rồi!”
Tô Niệm lại trượt tay một cái, một ảnh động hài hiện lên.
Bên trái là Cố Ngôn Thành phát biểu đầy ngạo mạn về “thuyết gen” trong một buổi phỏng vấn.
Bên phải là cảnh “Thiên Thuẫn” sụp đổ tan tành.
Ở giữa là dòng chữ to đỏ chót:
“Nhà đầu tư có tầm nhìn kém nhất năm.”
Tô Niệm nhìn bức ảnh đó, khóe miệng nhếch lên, bật cười khẽ một tiếng.
Tôi mở phần mềm tài chính, mã cổ phiếu của Cố thị giờ toàn màu đỏ chói mắt.
Vừa mở phiên đã sàn, hàng chục tỷ giá trị thị trường bay hơi trong tích tắc.
Một tựa báo chạy dòng tiêu đề lớn:
《Huyền thoại Thiên Thuẫn sụp đổ, Cố thị rơi vào khủng hoảng niềm tin lớn nhất lịch sử》
Màn hình điện thoại sáng lên. Người gọi: Cố Ngôn Thành.
Tôi nhìn tên đó, còn chưa kịp làm gì thì Tô Niệm đã cầm lấy máy từ tay tôi.
Ngón tay bé nhỏ bấm mấy cái, thẳng tay kéo số điện thoại ấy vào danh sách đen.
Nó trả lại tôi điện thoại, rồi gõ một dòng lên iPad:
“Thông tin rác sẽ làm chậm hiệu năng điện thoại.”
Sau màn kịch lố lăng tại trận chung kết, cơn sốt trên mạng mới chỉ vừa bắt đầu.
Bạch Nhược Tuyết khóa mình trong căn hộ, phát điên gọi hết cuộc này đến cuộc khác. Nhưng người từng khúm núm nịnh bợ cô ta – trưởng nhóm PR – giờ chỉ thở dài, nói bằng giọng mệt mỏi:
“Cô Bạch, chúng tôi không cản nổi nữa rồi. Server gần như sập hoàn toàn vì lưu lượng truy cập. Đối phương là Q, cô bảo tụi tôi làm được gì?”
“Lũ vô dụng!” Bạch Nhược Tuyết gào lên rồi ném thẳng điện thoại vào tường.
Cô ta không cam lòng, mở một diễn đàn lập trình viên hàng đầu, muốn xem tình hình dư luận ra sao.
Bài viết đang được ghim lên đầu có tiêu đề: 【Phân tích kỹ thuật: Làm thế nào để phá “Thiên Thuẫn” chỉ trong 28 giây】
Vừa click vào, chủ thớt đã giải cấu trúc toàn bộ đường đi nước bước của Tô Niệm bằng từng dòng code, cuối cùng chỉ rõ đoạn “cửa hậu” được đánh giá là một “tác phẩm nghệ thuật”.
“Cửa hậu này thiết kế quá tinh vi. Bình thường nhìn như là một lớp bảo vệ thừa thãi, nhưng chỉ cần có đúng khóa khởi tạo, thì cả hệ thống sẽ trở thành một khu vườn mở toang không hàng rào. Điều đáng chú ý là: thuật toán tạo khóa này có đến 90% tương đồng với một bản nháp bị loại bỏ trong siêu phẩm ‘Khiên Athena’ của Q mười năm trước.”
Bên dưới lập tức có hàng loạt bình luận:
“Má ơi, tôi thấy kiến trúc lõi của ‘Thiên Thuẫn’ quen lắm mà nghĩ mãi không ra, thì ra là chép bài mà chép còn sai.”
“Không chỉ là chép – đây gọi là làm theo mà không hiểu gì. Thiết kế của Q là công thủ tích hợp, còn cô này thì vẽ hổ không xong lại ra thành chó, tự tay để lại nút tự hủy.”
“Cười chết mất. Vậy ra ‘Nữ hoàng AI’ chỉ là ‘Thợ may code’ thôi à?”
Tệ hơn nữa, có người theo luồng phân tích đó đào ra cả luận án tiến sĩ từng khiến Bạch Nhược Tuyết nổi tiếng.
Phần cốt lõi nhất trong luận văn đó – thuật toán chủ đạo – bị bóc ra là gần như y hệt một bài đăng công khai từ thời đầu của Q trên một cộng đồng kỹ sư, chỉ là bị bôi trát thêm mấy lớp màu mè hoa mỹ.
Tọa độ mà Tô Niệm từng gửi ẩn danh cho cô ta, nay đã bị công khai và trở thành bằng chứng không thể chối cãi.
Tất cả những lời tán dương trước kia biến thành sóng triều mỉa mai. Mọi vinh quang trong sự nghiệp học thuật của cô ta giờ bị đem soi dưới kính hiển vi – và tất cả đều chứng minh là đạo nhái hoặc phóng đại quá mức.
Chuông cửa vang lên đầy hung hãn.
Cố Ngôn Thành đứng ở ngoài, sắc mặt u ám, mắt đỏ rực, như không ngủ suốt đêm. Bộ vest đặt may trên người đã nhăn nhúm, vẻ kiêu hãnh thường ngày biến mất không dấu vết.
“Nhược Tuyết, ban giám đốc muốn một lời giải thích.” Giọng anh ta khàn đặc, lạnh như băng.
“Ngôn Thành! Là Tô Tình! Cô ta hãm hại em!” Bạch Nhược Tuyết như người chết đuối vớ được cọc, nhào đến bám chặt tay anh ta. “Cô ta ghen tỵ! Cô ta không muốn thấy chúng ta hạnh phúc!”
Cố Ngôn Thành nhìn cô ta, ánh mắt lạ lẫm đến rợn người. Anh chậm rãi, từng ngón một gỡ tay cô ta ra.
“Tôi không hỏi Tô Tình.” Anh ta rút từ cặp một xấp tài liệu, ném lên bàn. “Báo cáo của bộ phận kỹ thuật làm suốt đêm. Mã nguồn hệ thống ‘Thiên Thuẫn’ có 37% là trích dẫn từ nguồn mở xác định rõ ràng. Còn 20% là phần ngay cả thành viên nhóm cô cũng không hiểu nổi nguyên lý hoạt động.”
Anh ta dừng lại, từng chữ từng chữ nghiến qua kẽ răng:
“Nhược Tuyết, thứ mà cô luôn tự hào – ‘Thiên Thuẫn’ – là quả bom do chính cô chôn. Bây giờ, nó nổ rồi đấy.”
Toàn thân Bạch Nhược Tuyết lạnh toát, ngã quỵ xuống sàn, môi run rẩy mãi vẫn không thốt ra nổi lời nào.
Cô ta cứ nghĩ mình che giấu hoàn hảo. Nhưng quên mất một điều: trong thế giới này, code không biết nói dối.
Hôm sau, trang chủ của Cố thị phát đi thông cáo chính thức.
Trong đó tuyên bố sẽ lập tổ điều tra đặc biệt để rà soát toàn bộ kỹ thuật liên quan đến dự án “Thiên Thuẫn”, đồng thời tạm đình chỉ toàn bộ chức vụ của Bạch Nhược Tuyết tại công ty kể từ hôm nay.
Lời văn lạnh lùng, khô khốc, nhưng chẳng khác nào tuyên bố với cả thế giới rằng: họ đã tự tay xé nát lớp mặt nạ hào nhoáng mà họ từng dốc sức xây dựng cho “Nữ hoàng AI”.
Ba ngày liên tiếp, cổ phiếu Cố thị rơi sàn.
Trong văn phòng của Cố Ngôn Thành, gạt tàn đã đầy tràn thuốc cháy dở, không khí đặc quánh mùi áp lực và thất bại.
Mắt anh ta đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào biểu đồ giá cổ phiếu rơi thẳng đứng trên màn hình. Bên tai là tiếng la hét giận dữ của hội đồng quản trị qua điện thoại.
“Ngôn Thành! Thị trường không còn tin tưởng chúng ta nữa!”
“Họ không tin ‘Thiên Thuẫn’! Họ càng không tin Bạch Nhược Tuyết!”
“Anh phải cắt đứt quan hệ ngay lập tức, nếu không cả công ty sẽ bị anh kéo chết theo!”
Cắt đứt?
Cố Ngôn Thành cáu gắt ngắt cuộc gọi, ném điện thoại sang một bên.
Cửa mở ra.
Bạch Nhược Tuyết bước vào.
Cô ta đã xóa hết lớp trang điểm chỉn chu. Mặt mũi trắng bệch, mắt sưng đỏ, dáng vẻ đáng thương. Đó từng là vũ khí khiến bao người tan chảy.
Nhưng bây giờ, trong mắt Cố Ngôn Thành, khuôn mặt đó chỉ khiến anh buồn nôn.
“Cô tới đây làm gì?” Giọng anh ta khàn đặc, trơ trọi. “Thấy tôi còn chưa đủ mệt à?”
Bạch Nhược Tuyết không trả lời, chỉ lặng lẽ tiến đến bàn làm việc, đẩy một tờ giấy gấp gọn về phía anh ta.
Cố Ngôn Thành bực bội mở ra.
Là phiếu xét nghiệm thai kỳ.
Hai chữ “Dương tính” như lưỡi dao đỏ lửa, thiêu thẳng vào đáy mắt anh ta.
Giọng của Bạch Nhược Tuyết cố tình mềm xuống, run rẩy như thể đặt cược tất cả:
“Ngôn Thành… em mang thai rồi. Tám tuần. Là con của chúng ta.”
Cố Ngôn Thành nhìn chằm chằm vào tờ báo cáo, không nói một lời.
Trong văn phòng im phăng phắc như chết.
Chỉ còn tiếng hít thở ngày một nặng nề của anh ta.
Con cái.
Anh ta đã vì một đứa trẻ mang “gen ưu tú” mà ruồng bỏ Tô Tình và Tô Niệm.
Anh ta nâng Bạch Nhược Tuyết lên thành thần tượng, tuyên bố với cả thế giới rằng đây mới là người phụ nữ xứng đáng, là người có thể sinh ra thiên tài.
Vậy mà giờ đây…
Người phụ nữ bị bóc trần là kẻ lừa đảo đó, lại đang mang thai con của anh ta.
Anh ta gần như có thể nhìn thấy tiêu đề báo ngày mai:
《Tổng tài Cố thị sa vào kẻ gian lận học thuật, bí mật có con》
《Kết tinh của “thuyết gen tinh anh” hóa ra là đứa trẻ sinh ra từ dối trá?》
Thứ “thuyết gen” anh ta từng dùng để công kích Tô Tình…
Giờ trở thành boomerang, quay ngược lại đập thẳng vào chính anh ta.
“Đây là hy vọng của chúng ta.” Bạch Nhược Tuyết cố kéo tay anh ta, mắt ngấn nước.
“Ngôn Thành, chúng ta có thể dựa vào đứa bé này để lật ngược tình thế!”
“Hãy nói với họ rằng con của chúng ta mới là thiên tài thật sự!”
Cố Ngôn Thành giật mạnh tay ra.
Nhìn gương mặt đẫm nước mắt của cô ta, anh ta bỗng thấy buồn cười đến kỳ lạ.
Anh ta bật cười thành tiếng.
Cười đến mức vai cũng run lên.
Anh ta cười chính mình.
Một kẻ ngu ngốc triệt để.
Anh ta ngả người vào chiếc ghế giám đốc rộng lớn, nhắm mắt lại, cảm giác toàn bộ sức lực như bị rút sạch trong tích tắc.
Tờ giấy xét nghiệm thai này…
Không phải hy vọng.
Nó là xiềng xích cuối cùng khóa chặt anh ta.
Kéo anh ta cùng rơi xuống vực sâu.
Là bản án chung thân do chính tay anh ta tự ký.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong thành phố.
Trong căn penthouse tầng cao.

