TÔI CHẾT VÀO NGÀY HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ

- Tác giả: Tiểu Linh Nhi Edit
- Thể Loại: Hiện đại
- Trạng Thái: Hoàn thành
Trùm ma túy lớn nhất cả nước đã sa lưới, hắn là bạn trai tôi, Cố Dã.
Tất cả mọi người đều quan tâm hơn đến tung tích của tôi – một nữ cảnh sát biến chất vì tình mà đào tẩu.
Vì thế, cục cảnh sát đã phá lệ mở một buổi phát sóng trực tiếp quá trình thẩm vấn.
Người chịu trách nhiệm thẩm vấn chính là bố tôi, đội trưởng đội phòng chống ma túy, người từng thề sẽ tự tay bắt tôi về quy án.
Ông đập mạnh xuống bàn, nghiêm giọng chất vấn Cố Dã rốt cuộc đã giấu tôi ở đâu.
Cố Dã đột nhiên cười ra nước mắt: “Các người mà cũng có tư cách hận cô ấy sao?”
“Nếu không nhờ tình báo cô ấy dùng mạng sống để gửi ra, đám ngu xuẩn các người bắt được tôi chắc!”
“Ông đây cứ tưởng cô ấy yêu tôi chết đi sống lại, đến cả con bài tẩy tôi cũng kể cho cô ấy nghe, kết quả cô ấy lại là cảnh sát chìm!”
“Tôi thật sự không nỡ giết cô ấy, nhưng xương cốt cô ấy cứng quá, cứng đến mức tôi chỉ có thể đập vụn từng tấc một.”
Hắn nói nghiến răng nghiến lợi, nhưng hốc mắt lại đỏ ửng như rỉ máu.
“Nực cười ở chỗ, Đội trưởng Tô à, tin nhắn bán đứng con gái ông lại được gửi cho tôi từ chính điện thoại của ông đấy.”
“Là do đứa con gái nuôi bảo bối của nhà ông làm.”
Kênh phát sóng trực tiếp chìm vào tĩnh lặng như tờ.
Còn bố tôi thì cười lạnh, khinh khỉnh gõ gõ xuống mặt bàn:
“Đầy miệng dối trá! Chết đến nơi rồi còn dám vu khống Niệm Niệm! Đây đều là kịch bản do đứa con gái bất hiếu kia dạy mày diễn đúng không!”
Tôi lơ lửng giữa không trung, nhìn biểu cảm chán ghét của bố.
Bố ơi, Cố Dã nói thật đấy.
Tôi thậm chí chẳng còn sót lại một mẩu xương nguyên vẹn nào.
“Đội trưởng Tô, tôi thật sự thấy không đáng thay cho Tô Quỳ, cô ấy chết cũng không đổi lấy được một chút đau lòng của ông sao?”
“Ông vẫn còn đang bảo vệ đứa con nuôi kia kìa.”
Cố Dã cười đến mức nước mắt tuôn rơi.
Bố tôi bật dậy, bị đội phó giữ chặt lấy cánh tay.
“Đội trưởng Tô, đang phát sóng trực tiếp đấy.”
Bố tôi chống hai tay lên bàn thẩm vấn, giọng trầm xuống.
“Tôi hỏi anh lần cuối, Tô Quỳ đang ở đâu? Nói ra, tôi sẽ tranh thủ khoan hồng cho anh!”
“Tội của ông đây bắn bỏ mười lần còn ít, cần chó gì khoan hồng?”
Cố Dã cười lạnh âm u: “Nhưng tôi muốn nhìn thấy ông sống không bằng chết!”
“Mỏ hoang Hắc Tùng Lĩnh.”
Cố Dã quệt nước mắt trên mặt, cười như một kẻ điên.
“Đội trưởng Tô, ông đến đó tìm thử xem, xem có ghép lại được con gái ông không.”
Đồng tử bố tôi co rút mạnh, tay ông khựng lại giữa không trung.
“Nói láo.”
Giọng ông khàn đặc không giống chính mình.
“Tô Quỳ chưa chết. Đều là cái bẫy do các người giăng ra. Họa hại để lại ngàn năm.”
Ông lặp lại một lần nữa, như đang cố thuyết phục bản thân.
“Nó sợ đau nhất. Làm sao có thể… chịu đựng được cực hình.”
Đúng vậy, bố ơi, con sợ đau nhất.
Hồi nhỏ chỉ xước chút da cũng phải để bố dỗ dành nửa ngày.
Nhưng bố ơi, khi bị trói trên chiếc ghế sắt đó, con đã cắn nát ba cái răng hàm, không hé nửa lời.
Không phải là không sợ.
Mà là không thể sợ.
Bởi vì con là cảnh sát, đây là điều bố đã dạy con mà: Xả thân quên mình, bảo vệ Tổ quốc!
Đội phó ghi lại tọa độ.
Buổi livestream thẩm vấn tạm dừng, bố sải bước đi ra khỏi phòng thẩm vấn.
Tô Niệm nhìn thấy bố bước ra với vẻ mặt đầy giận dữ, cẩn thận đưa qua một ly nước.
“Bố, uống ngụm nước đi. Con đã nấu canh mộc nhĩ trắng mang đến đây.”
Sắc mặt bố dịu đi đôi chút.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/901QyaFj4K

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG LAZADA để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.