Tai anh ù đặc, gần như không nghe rõ điều gì nữa.

Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại —

Ánh mắt lạnh lẽo của tôi.

Và ánh nhìn của bốn đứa trẻ — tò mò, sợ hãi, bình tĩnh…

Trái tim như bị xé toạc một lỗ lớn, gió lạnh thổi ào vào không ngừng.

“Ba!”

Tiếng kêu thất thanh kéo anh về thực tại.

Anh quay phắt lại —

Cố Chấn Hùng đang ôm ngực, ngã thẳng về phía sau.

“Mau gọi cấp cứu! Nhanh!”

Hai mắt Cố Cảnh Châu đỏ ngầu. Anh đẩy đám phóng viên ra, lao tới như phát điên.

Đại sảnh hoàn toàn biến thành một mớ hỗn loạn.

Tiếng hét của khách mời.

Tiếng máy ảnh chớp liên hồi.

Tiếng bảo vệ quát tháo.

Tất cả trộn vào nhau thành một bản giao hưởng chát chúa.

Một hôn lễ lẽ ra khiến cả thành phố ngưỡng mộ —

Kết thúc bằng việc cô dâu hủy hôn… và cha chú rể ngã quỵ tại chỗ.

Thể diện nhà họ Cố — hôm nay mất sạch.

Tiếng còi cứu thương rạch ngang màn đêm.

Đến vội vàng.

Rời đi cũng vội vàng.

Cố Cảnh Châu theo xe lên bệnh viện, trên tay vẫn còn dính bọt trắng nơi khóe miệng cha.

Nhìn ánh đèn đỏ xanh chớp tắt trên nóc xe, anh chợt thấy thế giới của mình cũng giống hệt thứ ánh sáng đó —

Rối loạn.

Chói mắt.

Không còn điểm neo.

Anh lấy điện thoại ra, tay run đến mức suýt làm rơi.

Muốn gọi một số.

Nhưng rồi đau đớn nhận ra —

Anh không hề có cách liên lạc với tôi.

Suốt năm năm.

Anh chưa từng gọi cho tôi một lần.

Thậm chí không biết tôi đang ở đâu.

Anh mở ứng dụng tin tức tài chính.

Trang đầu đã bị một tiêu đề đỏ rực chiếm trọn:

“Gã khổng lồ đầu tư Thần Hi Capital chính thức đề nghị thâu tóm toàn bộ Lý thị — giới thương mại Hải Thành sắp bước vào cơn địa chấn chưa từng có!”

Bên dưới là tấm ảnh vừa xuất hiện trên màn hình lớn khi nãy — bản cáo bạch của Thần Hi Capital.

Ảnh nhà sáng lập.

Là tôi.

Trong bộ suit gọn gàng, ánh mắt sắc bén, khóe môi cong lên đầy tự tin.

Một phiên bản rực rỡ mà anh chưa từng thấy.

Cố Cảnh Châu nhìn chằm chằm vào tấm ảnh.

Hóa ra trong năm năm anh không hay biết…

Tôi đã sống thành dáng vẻ mà anh chỉ có thể ngước nhìn.

Còn anh —

Chính tay biến tôi thành kẻ thù đáng sợ nhất đời mình.

Hối hận.

Vô tận.

Nó quấn lấy trái tim anh như dây leo độc, siết chặt đến nghẹt thở.

Tiếng còi xe cứu thương xé toạc màn đêm dài.

Nghe như một khúc nhạc ai điếu… dành riêng cho Cố Cảnh Châu.

Anh hiểu rất rõ —

Từ đêm nay…

Mọi thứ đã vĩnh viễn không thể quay lại nữa.

14.

Hải Thành. Bên bờ sông Hoàng Phố. Một căn penthouse thông tầng nằm trên đỉnh tòa nhà.

Bên ngoài lớp kính chạm trần là toàn bộ thành phố rực rỡ ánh đèn — như một dải ngân hà trải dài trong đêm.

Khác hẳn với sự hỗn loạn của lễ cưới vừa rồi, nơi đây yên tĩnh đến mức nghe rõ từng nhịp thở.

Tôi cúi người, dịu dàng kéo chăn lên cho bốn đứa nhỏ vừa tắm rửa xong.

Căn hộ này đã được Lâm Vy mua từ trước khi tôi về nước. Hệ thống an ninh thuộc hàng đỉnh cấp — gần như không có kẽ hở.

“Mommy…”

Từ trong chăn, giọng sữa mềm mại của Triều Hy vang lên.

“Hôm nay… cô mặc váy trắng đó… sao lại khóc dữ vậy ạ?”

Thế giới của trẻ con luôn thẳng thắn và trong veo.

Chúng không hiểu ân oán người lớn — chỉ nhìn thấy cảm xúc trên bề mặt.

Tôi ngồi xuống mép giường, vuốt mái tóc mềm của con bé.

“Vì thứ cô ấy rất muốn… lại bị người khác lấy mất, nên cô ấy buồn.”

Tôi không nói — thứ đó chính là cha của chúng.

Càng không muốn những mối quan hệ phức tạp ấy làm vẩn đục trái tim non nớt.

“Dạ…”

Triều Hy gật gù nửa hiểu nửa không, ôm con gấu bông rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Hướng Vãn trầm tính hơn. Con bé chỉ khẽ hỏi:

“Mommy… sau này mình còn gặp… người đàn ông hôm nay không?”

Con bé không gọi hai tiếng “cha”.

Tôi biết, đứa trẻ này nhạy cảm.

“Có lẽ sẽ gặp.”

Giọng tôi mềm như gió.

“Nhưng dù thế nào… mommy vẫn luôn ở bên, bảo vệ các con.”

Giang Nam thì vung nắm tay nhỏ, mắt sáng rực:

“Hôm nay mommy ngầu thật luôn! Giống siêu nhân đánh quái vật vậy!”

Tôi bật cười khẽ.

Chỉ có Tư Bắc vẫn im lặng.

Đợi khi các em đã ngủ say, thằng bé mới mở mắt.

Đôi mắt đen dưới ánh đèn ngủ — bình tĩnh đến mức không giống một đứa trẻ năm tuổi.

“Mommy… ông tên Cố Chấn Hùng đó… là ông nội tụi con à?”

Tim tôi khẽ rung lên.

Nhìn gương mặt giống Cố Cảnh Châu như tạc, tôi biết — có những chuyện không thể giấu đứa trẻ này.

Tôi gật đầu.

“Phải.”

“Ông ấy không thích tụi con.”

Đó là một câu khẳng định. Không phải câu hỏi.

“…Ừ.”

Tôi không phủ nhận.

“Tại sao?”

“Vì những chuyện… thuộc về người lớn.”

Tôi không muốn thù hận của thế hệ trước chảy vào máu bọn trẻ.

“Con chỉ cần biết — các con là điều mommy yêu nhất. Thế là đủ rồi.”

Tư Bắc nhìn tôi rất lâu.

Rồi khẽ gật đầu, nhắm mắt lại.

“Mommy… mommy cũng là người con yêu nhất.”

Tôi kéo lại góc chăn cho con, trái tim mềm ra như nước.

Đây chính là ý nghĩa của tất cả những gì tôi đã chiến đấu.

Tôi đứng dậy, rời khỏi phòng trẻ.

Lâm Vy đang đợi ở quầy bar, tay cầm ly vang đỏ.

“Ngủ hết rồi?”

“Ừ.”

Tôi nhận ly rượu, khẽ chạm vào ly cô.

“Trận hôm nay… đánh đẹp thật.”

Mặt Lâm Vy đầy phấn khích.