Đúng lúc đó, Lâm Vy bước vào. Bộ vest gọn gàng khiến cô ấy toát lên khí chất của một nữ lãnh đạo.
Giờ đây cô là CEO của Thần Hi Capital — cánh tay phải tôi tin tưởng nhất.
Nhưng sau tất cả, chúng tôi vẫn là đôi bạn có thể nói với nhau mọi điều.
“Của cậu.”
Cô đưa tôi một tập tài liệu.
“Bản tóm tắt mới nhất từ chi nhánh trong nước. Có vài dự án cần cậu xem.”
Tôi nhận lấy, lật qua loa.
Rồi ánh mắt chợt dừng lại.
Một tiêu đề in đậm đập vào mắt:
“Tập đoàn Cố bắt tay tập đoàn Thẩm — Cố Cảnh Châu và thiên kim nhà họ Thẩm, Thẩm Duyệt, sẽ tổ chức hôn lễ thế kỷ vào cuối tuần này.”
Bên dưới là bức ảnh quen thuộc.
Cố Cảnh Châu trông trưởng thành và lạnh lùng hơn xưa. Bộ vest thẳng thớm, khóe môi vương chút ý cười.
Người phụ nữ bên cạnh dịu dàng, đoan trang — khoác tay anh đầy thân mật.
Tôi nhìn gương mặt từng khắc sâu trong ký ức vài giây.
Trong lòng… phẳng lặng.
Như đang nhìn một người xa lạ.
Năm năm đủ để chữa lành mọi vết thương.
Cũng đủ để tôi trưởng thành đến mức có thể cúi nhìn người đàn ông từng khiến mình phải ngước lên.
Lâm Vy nhận ra ánh mắt tôi, hơi lo lắng.
“Niệm Niệm, cậu…”
Tôi ngẩng lên, mỉm cười.
Bình thản. Ung dung.
“Vy Vy, đặt giúp mình chuyến bay riêng về nước sớm nhất.”
Cô sững lại.
“Cậu định về thật sao?”
“Ừ.”
Tôi đặt tập tài liệu xuống, đứng dậy bước tới trước cửa kính khổng lồ.
Nhìn đường chân trời xa tắp, ánh mắt tôi trở nên sắc lạnh.
“Có những món nợ… đến lúc phải thanh toán rồi.”
“Còn bọn trẻ?”
“Mang theo hết.”
Giọng tôi nhẹ — nhưng không cho phép nghi ngờ.
“Chúng có quyền gặp cha ruột.”
“Và cũng nên để người cha ấy biết… năm đó anh ta đã đánh mất điều gì.”
Tôi quay lại nhìn bốn đứa nhỏ đang ríu rít trong phòng ăn.
“Hơn nữa, mình đã hứa sẽ đưa các con về thăm quê hương.”
Tôi khẽ cong môi.
“Một hôn lễ thế kỷ… nghe thật náo nhiệt.”
“Vừa hay, chúng ta về đó — tặng họ một món quà.”
“Một món quà cưới…”
Tôi mỉm cười, ánh mắt sâu không thấy đáy.
“Bảo đảm khiến họ — cả đời cũng không thể quên.”
8.
Cùng thời điểm đó — trong nước, thành phố Hải Thành.
Tầng cao nhất trụ sở tập đoàn Cố. Trong văn phòng tổng tài rộng lớn.
Cố Cảnh Châu đứng trước ô cửa kính sát đất, lặng lẽ nhìn xuống thành phố phồn hoa dưới chân.
Trong tay anh là ly whisky, những viên đá va vào thành cốc phát ra âm thanh lanh lảnh.
Năm năm rồi.
Trong năm năm ấy, anh đã mở rộng bản đồ kinh doanh của Cố thị lên hơn gấp đôi.
Anh trở nên lạnh lùng hơn trước. Khó gần hơn trước.
Trên thương trường, ai cũng nói anh là cỗ máy kiếm tiền không có cảm xúc.
Chỉ mình anh biết — mỗi khi đêm sâu tĩnh lặng, trong lòng luôn tồn tại một khoảng trống.
Không lớn.
Nhưng sâu đến mức không thể lấp đầy.
Như một vùng hư vô vĩnh viễn.
Đôi khi anh sẽ nhớ đến một người phụ nữ.
Hứa Niệm.
Người vợ từng ở bên anh suốt ba năm — lặng lẽ đến mức gần như không có cảm giác tồn tại.
Anh thậm chí đã sắp không nhớ rõ gương mặt cô.
Chỉ nhớ rằng cô luôn cúi đầu, giọng nói rất khẽ, trên người thoang thoảng mùi bồ kết dịu nhẹ.
Khoảnh khắc cô ký vào đơn ly hôn hôm đó — bình thản đến lạ.
Và dáng vẻ ung dung khi cầm tấm séc tám trăm triệu… đến giờ vẫn thỉnh thoảng hiện lên trong trí nhớ anh.
Anh từng nghĩ cô sẽ khóc.
Sẽ làm loạn.
Sẽ níu kéo như bao người phụ nữ khác.
Nhưng cô không.
Cô tĩnh lặng như mặt hồ chết… rồi biến mất.
Hoàn toàn bốc hơi khỏi thế giới của anh.
Không phải anh chưa từng tìm.
Năm đầu tiên, anh huy động gần như mọi mối quan hệ.
Kết quả chỉ là — cô như chưa từng tồn tại.
Số điện thoại bị hủy.
Mạng xã hội trống rỗng.
Gia đình cô chỉ nói rằng cô ra nước ngoài học tập… rồi bặt vô âm tín.
Lâu dần, anh cũng thôi.
Có lẽ cô đang sống đâu đó trên thế giới, tiêu số tiền ấy, sống cuộc đời mình mong muốn.
Như vậy cũng tốt.
Anh tự nhủ.
Vốn dĩ anh và cô… chưa từng thuộc về cùng một thế giới.
“Cảnh Châu.”
Cửa văn phòng mở ra.
Một người phụ nữ mặc bộ váy công sở thanh lịch bước vào — Thẩm Duyệt, vị hôn thê của anh.
Cô đi tới, vòng tay ôm anh từ phía sau rất tự nhiên.
“Vẫn đang bận công việc sao?”
Giọng cô mềm mại như nước.
Cố Cảnh Châu quay lại, vẻ xa cách quen thuộc đã trở về trên gương mặt.
“Không.”
Anh đáp nhạt, khéo léo gỡ tay cô ra.
Trong mắt Thẩm Duyệt thoáng qua chút hụt hẫng, nhưng nhanh chóng được che bằng nụ cười hoàn hảo.
“Váy cưới đã gửi tới rồi, anh có muốn đi xem không?”
“Em quyết là được.”
Trong giọng anh không hề có niềm vui của một người sắp kết hôn.
Anh không phản đối cuộc hôn nhân này.
Thẩm Duyệt xuất thân danh giá, hiểu lễ nghĩa — là nàng dâu lý tưởng trong mắt cha anh.
Cũng là người phụ nữ được cả Hải Thành công nhận là xứng đôi nhất với anh.
Cuộc hôn nhân này sẽ mang lại lợi ích khổng lồ cho cả hai gia tộc.
Một cuộc liên hôn hoàn hảo.
Còn tình yêu — chưa bao giờ nằm trong danh sách anh cần cân nhắc.
CHƯƠNG 1 : https://rvphimhay.com/toi-den-du-dam-cuoi/chuong-1/

