Ngay lúc tôi quẹt thẻ, một giọng nói chói tai vang lên phía sau.

“Ôi, đây chẳng phải Lâm đại thiện nhân sao? Sao vậy, ly hôn rồi mà vẫn có tiền đến nơi này tiêu xài à?”

Là Anna.

Cô ta khoác tay một quý bà trung niên, đang dùng ánh mắt soi mói đánh giá tôi từ trên xuống dưới.

Hôm nay cô ta ăn mặc châu quang bảo khí, như thể sợ người khác không biết cô ta sắp gả vào hào môn.

“Phụ nữ đã ly hôn thì nên biết thân biết phận. Ăn mặc lòe loẹt như vậy, muốn quyến rũ ai đây?”

Quý bà bên cạnh cô ta cũng phụ họa, giọng đầy khinh bỉ.

Tôi thậm chí lười nâng mí mắt, chỉ nhàn nhạt nói với nhân viên bán hàng:

“Gói chiếc đắt nhất lại.”

Sau đó, tôi quay sang Anna, nhìn gương mặt có phần méo mó vì ghen tị của cô ta, khẽ mỉm cười.

Tôi dùng tiếng Pháp mà cô ta hoàn toàn nghe không hiểu nói với nhân viên bán hàng bên cạnh:

“Dù sao tôi cũng sắp đi dự một đám tang, đương nhiên phải ăn mặc cho ra dáng một chút.”

Trên mặt cô nhân viên bán hàng thoáng hiện vẻ chấn động, sau đó lập tức chuyên nghiệp giữ nụ cười.

Còn Anna thì ngơ ngác, chỉ có thể đọc ra từ nụ cười của tôi sự khinh miệt mà cô ta không hiểu nổi.

Cảm giác này chắc hẳn khiến cô ta rất khó chịu.

Đêm trước hôn lễ, Chu Minh Hiên lại liên lạc với tôi.

Anh ấy gửi cho tôi một bản ghi giao dịch nội bộ mới nhất của công ty Giang Hạo bằng email mã hóa.

Đây là mảnh ghép cuối cùng, cũng là mảnh ghép quan trọng nhất.

Tôi đóng gói toàn bộ chứng cứ, cài đặt gửi định giờ. Người nhận là hòm thư của các trang báo tài chính lớn, cùng email cá nhân của tất cả cổ đông trong công ty.

Thời gian gửi được đặt vào mười hai giờ trưa ngày mai.

Đúng lúc hôn lễ bắt đầu.

Mọi thứ đã sẵn sàng.

Giang Hạo, ngày phán xét của anh đến rồi.

05

Ngày hôn lễ, ánh nắng rực rỡ đến mức hơi chói mắt.

Giang Hạo bao trọn trang viên xa hoa nhất ở ngoại ô thành phố. Thảm cỏ được cắt tỉa không chút sai sót, biển hoa hồng trắng kéo dài từ cổng vào đến tận sân khấu làm lễ.

Khách khứa tụ tập đông đủ, tinh anh thương giới, danh lưu xã hội, gần như bao gồm tất cả nhân vật có máu mặt của thành phố này.

Giang Hạo và Anna đứng trên sân khấu, một người anh tuấn phong độ, một người xinh đẹp động lòng người, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc, nhận lời chúc phúc của tất cả mọi người.

“Cảm ơn Anna. Khi tôi ở giai đoạn thấp nhất của cuộc đời, chính cô ấy đã không rời không bỏ bên cạnh tôi, cho tôi dũng khí đứng lên lần nữa.”

Giang Hạo cầm micro, bắt đầu một vòng bày tỏ thâm tình mới, ánh mắt rực nóng nhìn cô dâu của mình.

Anna dưới sân khấu cảm động đến đỏ hoe mắt, bày ra dáng vẻ đời này không phải anh ta thì không được.

Đúng lúc này, lối vào sảnh tiệc vang lên một trận xôn xao nhỏ.

Tôi đến rồi.

Tôi mặc chiếc váy dài màu đỏ rực, tóc dài hơi uốn xoăn, giẫm lên đôi giày cao gót mười phân, tao nhã bước vào hội trường giữa những tiếng xì xào.

Tôi không đeo cặp kính gọng đen kia. Gương mặt trang điểm nhẹ, ánh mắt sắc bén mà bình tĩnh.

Khí thế mạnh mẽ lập tức hút hết ánh nhìn của mọi người.

Sự kinh ngạc, dò xét và mong chờ xem kịch trong mắt họ, tôi đều thu hết vào đáy mắt.

Giang Hạo và Anna cũng nhìn thấy tôi.

Trong mắt Giang Hạo thoáng qua vẻ hoảng loạn, sau đó bị đắc ý và phòng bị thay thế.

Anna càng trực tiếp ưỡn thẳng lưng, giống như một con công vừa thắng trận, khiêu khích nhìn tôi.

Tôi không để ý đến bọn họ, đi thẳng đến bàn chính, ngồi xuống vị trí mà Chu Minh Hiên đã chừa sẵn.

Chu Minh Hiên nâng ly về phía tôi, trong mắt là sự tán thưởng không thể che giấu.

Nghi thức tiếp tục.

Người dẫn chương trình dùng giọng kích động sôi nổi tuyên bố:

“Sau đây, xin mời người thân bạn bè của chúng ta lên sân khấu, gửi lời chúc phúc đến đôi tân nhân!”

Vừa dứt lời, tôi đã đứng lên.