Cố Kiều đứng phía sau anh, nước mắt rơi tí tách, kéo vạt áo anh.
“Anh Thẩm Vực, anh đừng nói nữa…”
Sắc mặt bố tôi xanh mét, mẹ tôi cúi đầu không lên tiếng.
Tất cả mọi người đều đau đầu vì cuộc hôn nhân này, nhưng chẳng ai hỏi tôi lấy một câu.
Tôi có đồng ý không?
Tôi có muốn lấy anh không?
Không ai quan tâm.
Liên hôn gia tộc, lợi ích là trên hết. Tôi và Thẩm Vực chẳng qua chỉ là hai quân cờ. Khác biệt ở chỗ anh dám lật bàn, còn tôi thậm chí không có tư cách lật bàn.
Tôi đứng dậy.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều chuyển về phía tôi.
Thẩm Vực cũng nhìn tôi. Đó là lần đầu tiên trong ngày tôi nhận được ánh mắt của anh.
Trong mắt anh chỉ có sự đề phòng và mất kiên nhẫn.
Tôi mỉm cười.
“Hủy hôn thì hủy hôn, tôi không quan tâm.”
12
“Thật sao?”
Thẩm Vực cau mày, trong mắt lóe lên vẻ bất ngờ.
“Thật.”
Tôi chỉnh lại vạt váy rồi đứng dậy.
“Nếu anh không muốn cưới, tôi cũng lười lấy. Cuộc hôn nhân này hủy đi.”
Phòng khách lại chìm vào im lặng.
Bố tôi trừng mắt nhìn tôi, môi mấp máy, cuối cùng chẳng nói gì.
Tôi xoay người đi về phía cửa. Khi đi ngang qua Thẩm Vực, khóe mắt tôi nhìn thấy anh đang cúi đầu dỗ dành Cố Kiều.
“Đừng khóc nữa. Em nhìn đi, cô ấy đã đồng ý rồi, không sao nữa.”
Giọng nói dịu dàng đến khó tin.
Tôi đẩy cửa, gió bên ngoài lập tức ùa vào, lạnh buốt.
Trên trời không có sao, đèn đường vàng mờ, con phố trống trải.
Tôi đứng trước cửa, hít sâu một hơi.
Tôi nghe thấy bố Thẩm mắng Thẩm Vực, nghe Thẩm Vực cãi lại, nghe tiếng khóc của Cố Kiều, nghe mẹ tôi nhỏ giọng khuyên bố.
Mọi thứ hỗn loạn như một nồi cháo.
Tôi bước xuống bậc thềm.
Hủy hôn thì hủy hôn.
Tôi chẳng thèm.
Nhưng những chuyện sau đó lại không diễn ra theo suy nghĩ của tôi.
Lợi ích giữa hai gia đình ràng buộc quá sâu. Việc làm ăn của hai nhà giống như dây leo quấn chặt vào nhau, không phải chỉ cần một câu “hủy hôn” là có thể cắt đứt.
Bố tôi không đồng ý.
Bố Thẩm cũng không đồng ý.
Hai gia đình cãi nhau suốt một tháng, cuối cùng đạt được một thỏa thuận. Hôn sự vẫn tiếp tục, nhưng Cố Kiều phải bị đưa ra nước ngoài.
Ngày ở sân bay, Cố Kiều đỏ mắt quay đầu nhìn lại. Mẹ tôi đứng ngoài khu vực kiểm tra an ninh, nước mắt không ngừng rơi.
Thẩm Vực lại không có mặt.
Sau này tôi mới biết, anh bị bố nhốt trong nhà ba ngày, điện thoại bị tịch thu, đến cửa cũng không thể bước ra.
Khi được thả ra, Cố Kiều đã đi rồi.
Anh giống như phát điên xông đến nhà tôi, đá tung cửa, chỉ thẳng vào mặt tôi mắng.
“Cố Vân Thư, cô hài lòng rồi chứ?”
“Cô khiến cô ấy phải rời đi, bây giờ cô vui rồi chứ?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt không cảm xúc.
“Tôi không biết anh đang nói gì.”
“Cô không biết? Cô dám nói mình không biết?”
Mắt anh đỏ ngầu, gân xanh trên thái dương giật liên hồi.
“Cố Kiều đi rồi, cô kết hôn với tôi, cô dám nói chuyện này không liên quan đến cô?”
“Liên quan gì đến tôi? Là tôi bảo cô ta quyến rũ anh, hay tôi bảo cô ta lôi lôi kéo kéo với anh trong bữa cơm?”
Tôi đứng lên nhìn anh.
“Thẩm Vực, bản thân anh không quản được mình, trách ai?”
Vẻ mặt anh cứng lại trong chốc lát.
Tôi tiếp tục nói:
“Anh muốn hủy hôn, tôi đồng ý. Là bố anh không đồng ý.”
“Anh muốn cưới Cố Kiều, tôi cũng không ngăn cản. Là bản thân anh không có năng lực giữ người lại.”
“Bây giờ người ta đi rồi, anh lại chạy đến trút giận lên tôi? Anh cảm thấy như vậy công bằng sao?”
Anh nhìn tôi chằm chằm, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Cố Vân Thư, cô đừng giả vờ vô tội ở đây.”
“Tôi không giả vờ vô tội. Tôi chỉ cảm thấy anh bị mù.”
Từ đó về sau, chúng tôi trở thành bộ dạng như bây giờ.
Anh hận tôi, cho rằng tôi đã dùng thủ đoạn chia rẽ anh và Cố Kiều.
Tôi lười giải thích, dù sao có giải thích cũng vô ích.

