Chương 4
Hồi lâu sau, ông mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sáng tinh anh.
Ông không nhìn tôi, mà quay sang Chu Duật, nói ra một câu khiến tôi và tất cả những người có mặt đều như bị sét đánh.
“Chu tiên sinh, chúc mừng.”
“Mạch tượng của phu nhân, vô cùng cao quý.”
“Cô ấy không phải là người phàm, mà là thể chất ‘Long Mẫu Phượng Sào’ trăm năm hiếm gặp!”
05
“Long Mẫu Phượng Sào”?
Đó là cái thứ gì? Tiểu thuyết kiếm hiệp à?
Tôi sững người, Tần Tú và Chu Duật cũng sững sờ.
Thần y Liêu vuốt vuốt chòm râu bạc, vẻ mặt vô cùng khó đoán.
“Cái gọi là Long Mẫu Phượng Sào, nói một cách dễ hiểu, chính là thể chất vượng phu vượng tử đến mức cực điểm.”
Ông nhìn tôi, trong ánh mắt mang theo sự kinh ngạc.
“Những người phụ nữ có thể chất này, bản thân họ đã là một mảnh đất màu mỡ bậc nhất, cho dù hạt giống có chút khiếm khuyết, cũng có thể nảy mầm sinh rễ một cách kỳ diệu trong cơ thể cô ấy, đơm hoa kết trái, phát triển mạnh mẽ.”
Ông quay sang Chu Duật: “Chu tiên sinh, vấn đề sức khỏe trước đây của anh không phải là vô phương cứu chữa, chỉ là thiếu một chất dẫn. Còn phu nhân, chính là chất dẫn có một không hai đó.”
“Cô ấy không chỉ giúp anh có người nối dõi, mà còn giúp huyết mạch của anh được duy trì một cách hưng thịnh nhất!”
Bộ lý thuyết này, thật sự hoang đường đến tột độ, hoàn toàn là nói hươu nói vượn.
Nhưng nghe vào tai Tần Tú, lại chẳng khác nào âm thanh thiên tiên.
“Thần y Liêu, ý ngài là… Tiểu Chi nhà chúng tôi là ‘Quan Âm Tống Tử’ trời sinh sao?” Giọng Tần Tú kích động đến mức lạc đi.
“Là ‘Định Hải Thần Châm’ của nhà họ Chu!” Thần y Liêu nói từng chữ, đanh thép rõ ràng.
Đôi mắt Tần Tú “bừng” sáng lên, ánh mắt nhìn tôi bây giờ không còn là nhìn một con người, mà là nhìn một pho tượng Phật vàng lấp lánh.
Bà ta lao tới, nắm lấy tay tôi còn khoa trương hơn cả lúc nãy.
“Tiểu Chi! Cô con dâu tốt của mẹ! Con nghe thấy chưa! Con chính là ngôi sao may mắn của nhà họ Chu chúng ta!”
Tôi bị bà ta lắc đến hoa mắt chóng mặt.
Tôi nhìn Chu Duật, muốn tìm kiếm sự không tin tưởng trên mặt anh.
Nhưng anh không có.
Khuôn mặt anh là sự pha trộn giữa vẻ chấn động và bàng hoàng như vừa tỉnh mộng.
Người đàn ông dựa vào khai thác than để khởi nghiệp, luôn tin vào khoa học và số liệu này, trước bằng chứng thép là kết quả giám định ADN và “bằng chứng thép” về sức khỏe của chính anh, tư duy logic đã hoàn toàn sụp đổ.
Bộ lý thuyết huyền bí của Thần y Liêu, ngược lại trở thành cọng rơm cứu mạng duy nhất mà anh có thể bám vào.
Một lời giải thích giúp anh có thể chấp nhận hiện thực hoang đường này.
Anh nhìn tôi, sự nghi ngờ và phòng bị trong mắt cuối cùng cũng vơi đi một chút, thay vào đó là một thứ cảm xúc phức tạp khó nói nên lời.
Giống như đang nhìn một báu vật quý hiếm mà anh không thể kiểm soát nổi.
“Bắt đầu từ hôm nay,” Cuối cùng Chu Duật cũng mở lời, giọng điệu ra lệnh không cho phép phản kháng, “Sự an toàn của Hứa Chi được xếp vào mức độ cao nhất của nhà họ Chu. Hai mươi bốn trên hai mươi bốn, không được rời khỏi tầm mắt của người của tôi.”
Trái tim tôi hoàn toàn lạnh ngắt.
“Tội danh” của tôi đã được rửa sạch, nhưng tôi lại từ một “kẻ tình nghi”, biến thành một “động vật quý hiếm cần được bảo tồn”.
Tự do của tôi đã hoàn toàn biến mất.
Ngày tháng cứ trôi qua dưới sự giám sát kín kẽ như bưng này.
Mỗi ngày, vừa mở mắt ra, tôi đã thấy hai bảo mẫu ngồi trực bên giường.
Mỗi ngụm cơm tôi ăn, mỗi hớp nước tôi uống, đều phải qua hai vòng kiểm tra của chuyên gia dinh dưỡng và bác sĩ.
Phạm vi hoạt động duy nhất của tôi là khu vườn của căn biệt thự này.
Còn xung quanh khu vườn, là những vệ sĩ mặc vest đen đứng thành hàng.
Chu Duật và Tần Tú, một người coi tôi như một bí mật cần được giải mã, một người coi tôi như bồ tát sống cần được cung phụng.
Chiều hôm đó, tôi đang đi dạo trong vườn, quản gia đột nhiên báo tin.
“Phu nhân, Bạch tiểu thư đến rồi.”
Bạch tiểu thư?
Tôi đang thắc mắc thì một người phụ nữ mặc váy liền trắng, tóc dài thướt tha bước vào.
Cô ta rất đẹp, thuộc kiểu liễu yếu đào tơ khiến người ta xót xa, trên môi nở nụ cười rất vừa phải.
“Chi Chi, chào cô, tôi là Bạch Vi Vi.”
Cô ta làm quen rất nhanh, bước đến bên cạnh tôi, nhiệt tình định khoác tay tôi.
Tôi theo bản năng lùi lại một bước.
Bạch Vi Vi.
Cái tên này tôi từng nghe qua.
Thanh mai trúc mã của Chu Duật, thiên kim tiểu thư nhà họ Bạch.
Nghe đồn cô ta là người phụ nữ duy nhất Chu Duật từng động lòng, cũng là ứng cử viên con dâu hoàn hảo nhất trong mắt Tần Tú.
Nghe nói hai người không đến được với nhau, cũng là vì Bạch Vi Vi cũng… không thể sinh nở.
Hôm nay cô ta đến đây làm gì?
“Tôi nghe nói cô mang thai con của anh Duật, còn là thai tư nữa, thật sự mừng cho cô.” Bạch Vi Vi cười dịu dàng, nhưng ánh mắt lại như rắn độc, lướt qua lướt lại trên bụng tôi.
“Nghe nói cô không khỏe, tôi tự tay hầm canh tổ yến cho cô, để cô tẩm bổ.”
Cô ta vừa nói, vừa ra hiệu cho người hầu phía sau đưa một chiếc cặp lồng giữ nhiệt tinh xảo tới.
Một mùi hương kỳ lạ bay ra.
Tôi nhìn khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết của cô ta, linh tính mách bảo tôi rằng, kẻ đến không thiện.
“Bạch tiểu thư có lòng rồi, nhưng chế độ ăn uống của tôi đã có chuyên gia dinh dưỡng phụ trách.” Tôi nhàn nhạt từ chối.
Nụ cười trên mặt Bạch Vi Vi cứng đờ, ngay lập tức lại khôi phục vẻ dịu dàng.
“Chi Chi, cô đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì khác. Chén yến này tôi nhờ người mang từ Indonesia về, là huyết yến thượng hạng, thêm vào mười mấy vị thuốc Bắc an thai, đều là đơn thuốc do đích thân Thần y Liêu kê, rất tốt cho cô và em bé.”
Cô ta mang cả Thần y Liêu ra để ép.
Tần Tú vừa vặn từ trong nhà bước ra, nhìn thấy Bạch Vi Vi, trên mặt lập tức nở nụ cười tươi rói.
“Vi Vi đến rồi! Mau vào trong ngồi đi con!”
Bà ta nhìn thấy chiếc cặp lồng trên tay Bạch Vi Vi, lại càng khen ngợi hết lời.
“Ây da, vẫn là Vi Vi nhà chúng ta có lòng! Tiểu Chi, con mau uống đi, đây là đồ đại bổ đấy!”
Tần Tú nói xong, tự tay mở cặp lồng, múc một bát, đưa đến trước mặt tôi.
Mùi hương kỳ lạ đó càng nồng nặc hơn.
Tôi nhìn bát canh tổ yến màu hơi sẫm, trong lòng chuông báo động vang lên.
Tôi bưng bát canh lên, đưa đến gần miệng, ngay khi tất cả mọi người tưởng tôi sẽ uống cạn, cổ tay tôi khẽ nghiêng.
“Ào” một tiếng.
Toàn bộ bát canh bị tôi đổ hết vào một chậu hoa lan đang phát triển rất tốt bên cạnh.

