Tôi chỉ cần dựa trên nền tảng đó, tiến hành một vài tối ưu hóa và nâng cấp nho nhỏ là đủ.
Khi chuông báo kết thúc cuộc thi vang lên, cũng là lúc tôi vừa gõ xong ký tự cuối cùng.
Lâm Vi Vi ngồi bên cạnh, mồ hôi đầy trán, cuối cùng cũng chỉ miễn cưỡng hoàn thành được một bản cơ bản.
Kết quả được công bố, hoàn toàn không nằm ngoài dự đoán.
Tôi — Tô Niệm — đoạt giải nhất.
Lâm Vi Vi — thậm chí không lọt nổi vào top ba.
Cô ta đứng dưới sân khấu, nhìn tôi bước lên nhận cúp từ tay khách mời trao giải, khuôn mặt xinh đẹp vì ghen tị và không cam lòng mà vặn vẹo chẳng còn ra hình dạng.
Tôi cầm chiếc cúp trong tay, bước tới trước micro.
Theo thông lệ, quán quân sẽ phải phát biểu cảm tưởng.
Tôi ho nhẹ, ánh mắt đảo qua đám đông bên dưới, cuối cùng dừng lại chính xác ở góc khán phòng — nơi Lục Tự đang đứng.
Cậu đứng lặng ở đó, nhìn tôi, đôi mắt sáng đến lóa người.
“Trước hết, xin cảm ơn đối thủ của tôi — bạn học Lâm Vi Vi.”
Tôi mở miệng, câu đầu tiên liền khiến cả khán phòng chấn động.
Lâm Vi Vi đột ngột ngẩng đầu, không thể tin nổi nhìn tôi.
Tôi khẽ mỉm cười với cô ta:
“Cảm ơn cô đã dùng hành động thực tế nhắc nhở tôi, làm người, tuyệt đối đừng quá tự tin. Và rằng… bộ bàn phím chuột không dây, thật sự rất dễ bị nhiễu sóng.”
Phía dưới khán đài im phăng phắc, rồi nhanh chóng vang lên tiếng thì thầm rì rầm.
Mọi người đều không ngu, ý trong lời của tôi, đã rõ ràng đến thế còn gì.
Mặt Lâm Vi Vi trắng bệch như tờ giấy.
Tôi không nhìn cô ta nữa, đưa ánh mắt quay lại phía Lục Tự.
“Tiếp theo, tôi muốn tặng chiếc cúp này, cho một người rất quan trọng với tôi.”
Tôi bắt chước khẩu khí lúc trước của cô ta, từng chữ từng chữ, rõ ràng vang vọng,
“Tôi muốn nói với cậu ấy rằng: thế giới của cậu, không cần ai phải ‘khuyến khích’ cậu bước ra.
Vì thế giới đó vốn dĩ đã đủ rộng lớn và tuyệt vời rồi.Page Vân hạ tương tư
Nếu ai đó cảm thấy thế giới của cậu quá yên tĩnh — thì đó không phải lỗi của cậu, mà là vì bọn họ quá ồn.”
Nói xong, tôi cầm lấy chiếc cúp, trong tiếng vỗ tay vang trời và vô số ánh mắt phức tạp, sải bước rời khỏi sân khấu, đi thẳng về phía Lục Tự.
Đạn mạc lặng đi ba giây, sau đó nổ tung với tốc độ chưa từng có.
【Aaaaaaaaa tôi phát điên rồi! Tô Niệm là nữ phụ thần thánh gì vậy chứ!】
【“Là họ quá ồn” — câu này phong thần rồi! Khóc mất thôi!】
【Phản công! Đây là màn phản công sảng khoái nhất tôi từng thấy trong năm nay! Mặt Lâm Vi Vi xanh lét rồi kìa!】
【Xin lỗi Vi Vi, tôi trèo tường rồi. Từ giờ tôi là fan trung thành của Tô Niệm!】
Tôi bước đến trước mặt Lục Tự, nhét chiếc cúp nặng trĩu ấy vào lòng cậu.
“Cho cậu đấy.”
Lục Tự ôm lấy chiếc cúp, có chút luống cuống.
Cậu cúi đầu nhìn chiếc cúp, rồi lại ngẩng lên nhìn tôi.
Nhìn rất lâu, rất lâu.
Sau đó, giữa ánh nhìn của tất cả mọi người, cậu làm ra một hành động khiến toàn bộ đám đông — bao gồm cả tôi — đều không ngờ tới.
Cậu giơ tay lên, nhẹ nhàng, ôm lấy tôi.
Một cái ôm rất nhẹ, rất cẩn trọng.
Cằm cậu tựa vào vai tôi, hơi thở ấm áp phả lên cổ tôi.
Cậu nói: “Thế giới của cậu, cũng rất tuyệt.”
Cái ôm ấy giống như một công tắc, hoàn toàn thay đổi bầu không khí giữa tôi và Lục Tự.
Trước kia, là tôi theo sau cậu, như một bà mẹ già lo chuyện bao đồng.
Bây giờ, cậu bắt đầu vô thức… tiến gần về phía tôi.
Cậu sẽ dùng đầu bút nhẹ chọc vào mu bàn tay tôi mỗi khi tôi lơ đãng trong giờ học, rồi chỉ cho tôi trọng điểm giáo viên vừa giảng.
Cậu sẽ lặng lẽ đặt ly trà sữa tôi lỡ miệng nhắc đến lên bàn tôi.
Cậu vẫn ít nói như cũ, nhưng từng hành động đều truyền đạt một thông điệp duy nhất: Tôi quan tâm đến cậu.
Lâm Vi Vi thì hoàn toàn biến mất khỏi “sân khấu”.
Sự cố “thiết bị trục trặc” trong cuộc thi lập trình, dù không có bằng chứng, nhưng ai cũng nhìn ra có uẩn khúc.
Hình tượng “nữ thần học bá” của cô ta sụp đổ chỉ sau một đêm.
Cộng thêm tiền sử “vu khống” đáng xấu hổ trước đó, cô ta gần như trở thành cái gai mà ai cũng tránh xa.
Hướng gió trong đạn mạc cũng xoay hẳn.
Từ những lời “thương cảm cho Vi Vi” giờ biến thành:
【Ngồi chờ Lâm Vi Vi tung chiêu tiếp theo nè!】
Họ dường như cũng đã chấp nhận cái kịch bản “nữ phụ phản công”, và xem rất là… hứng thú.
Thế nhưng tôi lại bắt đầu thấy bất an.
Bởi vì đạn mạc bắt đầu nhá hàng một tình tiết… mà tôi sợ nhất.
【Cảnh báo ngược tâm phía trước! Hôn thê của Lục Tự sắp xuất hiện rồi!】
【Người này không phải vai phụ như Lâm Vi Vi đâu, mà là thiên kim nhà tài phiệt thật sự, gắn chặt lợi ích thương mại với nhà Lục Tự, không thể gỡ nổi!】
【Thân phận dân thường của Tô Niệm, sao chống nổi thế lực tài chính cỡ đó chứ?】
【Ngược vợ một thời, truy vợ cả đời. Lục Tự sắp bắt đầu làm tổn thương Niệm Niệm rồi, khóc chết mất.】
Tôi nhìn những dòng đạn mạc đó, tim dần trầm xuống.Page Vân hạ tương tư
Liên hôn.
Chuyện này… kiếp trước tôi từng nghe.
Nhà họ Lục và một gia tộc lớn từng có hôn ước bằng miệng.
Chỉ là kiếp trước, Lục Tự vì tình trạng tự kỷ ngày càng trầm trọng, nên mọi chuyện mới chìm xuồng.
Nhưng kiếp này, bởi vì tôi “phát rồ”, trạng thái của Lục Tự cải thiện hơn rất nhiều.
Cậu bắt đầu chịu tiếp xúc với bên ngoài — dù rất hạn chế, nhưng ít nhất là có.
Cậu bắt đầu biểu lộ cảm xúc đúng như một người bình thường.
Chẳng lẽ… lại chính điều đó, thúc đẩy hôn sự kia thành hiện thực?
Tôi không dám nghĩ tiếp.

