Tôi không nhúc nhích. Thẩm Nghiên nhìn tôi, ôn tồn nói: “Em nhận đi, là tấm lòng của kỹ sư Tần mà.”

Lúc này tôi mới đưa tay cầm lấy, nhưng không mở ra.

Tần Viễn Chu nhìn tôi, rồi lại ngẩng lên nhìn Thẩm Nghiên, hốc mắt dần đỏ ửng. Anh ta bưng ly rượu lên, bàn tay hơi run rẩy, nâng về phía Thẩm Nghiên.

“Thẩm Nghiên, cậu cưới cô ấy rồi, thì phải đối xử tốt với cô ấy. Mùa đông cô ấy rất dễ bị ho, cậu nhớ thường xuyên lấy chăn nệm ra phơi nắng. Cô ấy thích ăn đồ ngọt, lúc nấu ăn hãy cho thêm một chút đường. Cô ấy ngồi vẽ bản thiết kế là ngồi cả ngày không dứt, cậu nhớ phải giục cô ấy đứng lên vận động. Tính cô ấy bướng bỉnh, chịu thiệt thòi cũng cắn răng không nói, cậu phải biết bảo vệ cô ấy…”

Anh ta nói càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng giọng run rẩy đến mức gần như không nghe rõ. “Nếu cậu dám đối xử tệ với cô ấy, người làm anh trai này… sẽ không tha cho cậu đâu.”

Mọi người trên bàn tiệc đều im bặt.

Thẩm Nghiên nhìn anh ta, trịnh trọng gật đầu: “Anh cứ yên tâm, tôi sẽ đặt cô ấy trong lòng bàn tay mà cưng chiều.”

Tần Viễn Chu nhếch mép, trông như cười mà lại giống như đang khóc. Anh ta ngửa cổ uống cạn ly rượu trong một hơi, rượu xộc lên khiến anh ho sặc sụa.

“Được, tốt rồi.”

Anh ta liên tục nói hai chữ “tốt rồi”, đoạn đặt mạnh chiếc ly rỗng xuống bàn. Sau đó, anh ta cúi gằm mặt, không nhìn tôi thêm lần nào nữa, lầm lũi tách khỏi đám đông rồi bước đi.

Tiếng ồn ào trên bàn tiệc vẫn tiếp tục, tôi đăm đăm nhìn theo bóng lưng anh ta rời đi. Rất gầy gò, mỏng manh, tựa như một cơn gió cũng có thể thổi bay. Anh ta đi tới cửa hội trường, bước chân chững lại, giống như muốn ngoảnh đầu lại nhìn. Nhưng rốt cuộc vẫn không.

Cánh cửa mở ra, rồi lại khép vào, triệt để ngăn cách màn đêm đen kịt bên ngoài với bầu không khí tràn ngập hỷ khí bên trong.

Thẩm Nghiên khẽ bóp nhẹ những ngón tay tôi.

Tôi quay đầu lại, mỉm cười với anh: “Chúng ta đi kính rượu tiếp thôi.”

Anh gật đầu: “Được.”

Hốc mắt tôi hơi nóng ran, nhưng tôi biết, đó không phải là sự hối hận. Bên cạnh tôi có Thẩm Nghiên, phía trước là quan viên hai họ, sau lưng là tiếng nói cười rộn rã náo nhiệt.

Cuộc đời tôi, cuối cùng đã bước về phía trước.