Hạ Cảnh Xuyên hít một hơi.
“Dự án Gia Hành lần này lớn như thế, công ty cô cũng không thể tự mình làm toàn bộ hạng mục phụ trợ.”
“Một số phần có thể thuê ngoài.”
“Chuỗi cung ứng của công ty tôi vừa hay có thể nhận một phần.”
“Cô giúp tôi nói một câu.”
Tôi suýt bật cười.
Vòng đi vòng lại đến cuối cùng.
Anh vẫn tới chìa tay với tôi.
Tôi hỏi:
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó gì?”
“Sau khi tôi giúp anh lấy được công việc từ Gia Hành thì sao?”
Anh cau mày.
“Vợ chồng nhất định phải tính toán lợi ích sao?”
Tôi nhìn anh.
Câu này quen thuộc đến không thể quen hơn.
“Hạ Cảnh Xuyên.”
“Chúng ta đang chuẩn bị ly hôn.”
Sắc mặt anh lập tức khó coi.
“Cô thật sự muốn ly hôn chỉ vì chút chuyện này?”
“Chút chuyện này?”
“Chẳng phải chỉ là lúc khởi nghiệp có chút mâu thuẫn sao?”
“Tôi thừa nhận chuyện email là tôi làm không đúng, nhưng chẳng phải cũng vì cô ép tôi đến đường cùng sao?”
“Cô biết rõ công ty tôi vừa khởi nghiệp mà chẳng chịu giúp một chút nào.”
Đến lúc này tôi mới phát hiện.
Dù mọi chuyện đã đi tới đây, anh vẫn không cảm thấy mình thật sự làm sai điều gì.
Chỉ là anh không gặp may.
Chỉ là tôi không đủ ủng hộ.
Chỉ là Hứa Nhuế không giỏi như anh tưởng.
Chỉ là nhà đầu tư đột nhiên đổi ý.
Duy chỉ không phải vì anh coi đồ của vợ mình là thứ đương nhiên thuộc về anh.
“Hạ Cảnh Xuyên.”
“Anh còn nhớ lúc công ty thành lập, cổ phần được chia thế nào không?”
Anh khựng lại.
“Cô hỏi chuyện này làm gì?”
“Trả lời tôi.”
Anh im lặng hai giây.
“Tôi năm mươi lăm phần trăm, Hứa Nhuế ba mươi lăm phần trăm, phần còn lại khuyến khích nhân viên.”
Tôi cong khóe môi.
“Vậy tôi đâu?”
“Cô có góp vốn đâu.”
Vừa nói câu này ra.
Chính anh là người khựng lại trước.
Tôi nhìn anh, nói từng chữ:
“Đúng.”
“Kiếp này tôi không góp vốn.”
“Cho nên tôi không có cổ phần, rất hợp lý.”
“Nhưng nếu lúc trước tôi bán nhà, đưa toàn bộ một triệu sáu trăm nghìn cho anh thì sao?”
Anh không nói.
Nhưng tôi biết đáp án.
Kiếp trước chính là đáp án.
Vẫn không có.
Tôi tiếp tục:
“Lúc anh cần tiền, anh nói với tôi vợ chồng không phân biệt của nhau.”
“Lúc cần khách hàng, anh cũng nói vợ chồng không phân biệt.”
“Bây giờ công ty xảy ra vấn đề, vẫn là vợ chồng không phân biệt.”
“Nhưng đến lúc thật sự chia cổ phần.”
“Đến lúc chia cổ phần, tại sao anh lại phân biệt rõ ràng đến thế?”
Biểu cảm của Hạ Cảnh Xuyên dần dần cứng lại.
“Cổ phần sau này có thể điều chỉnh.”
“Sau này là khi nào?”
“Sau khi công ty thành công?”
“Hay sau khi Hứa Nhuế cảm thấy tôi chướng mắt?”
Anh lập tức cau mày.
“Cô kéo cô ấy vào làm gì?”
“Tôi với Hứa Nhuế không giống như cô nghĩ.”
Tôi nhìn anh.
“Các người là thế nào đã không còn quan trọng.”
“Sau khi anh dọn ra ngoài, anh ở lại công ty với cô ấy.”
“Người khác nghĩ thế nào là chuyện của hai người.”
“Bây giờ tôi chỉ muốn ly hôn.”
Biểu cảm của anh cuối cùng hoàn toàn thay đổi.
“Thẩm Tri Vi.”
“Cô thật sự muốn ly hôn?”
“Luật sư đã gửi thỏa thuận cho anh rồi.”
“Tài sản cứ chia theo pháp luật.”
“Căn nhà này là tài sản trước hôn nhân của tôi.”
“Công ty anh tôi không cần.”
“Nợ của anh tôi cũng không gánh giúp.”
Hạ Cảnh Xuyên nhìn tôi.
“Cô tuyệt tình đến thế sao?”
Tôi suýt bật cười.
“Tuyệt tình?”
“Tôi chỉ trả đồ của anh lại cho anh thôi.”
“Công ty là của anh.”
“Ước mơ là của anh.”
“Lựa chọn cũng là của anh.”
“Vậy hậu quả đương nhiên cũng là của anh.”
Anh đứng ngoài cửa.
Rất lâu không nói được một câu.
Cuối cùng chỉ hỏi:
“Có phải cô cảm thấy bây giờ tôi thất bại rồi?”
Tôi lắc đầu.
“Tôi không quan tâm.”
“Anh thành công hay thất bại cũng không còn liên quan tới tôi.”
Dường như câu này còn khiến anh khó chịu hơn bất kỳ lời châm chọc nào.
Môi anh khẽ động.
Chưa kịp nói.
Cửa thang máy đột nhiên mở.

