Giá cả, thời gian giao hàng, phương án hậu mãi, một mục cũng không được sai.
Tổng giám đốc Tần gọi tôi vào văn phòng.
“Giành được dự án này, chuyện cô thăng chức giám đốc kinh doanh cuối năm gần như chắc chắn.”
Tim tôi khẽ rung lên.
Kiếp trước.
Không lâu sau câu nói này, tôi đã chủ động rút khỏi cuộc cạnh tranh.
Kiếp này tôi chỉ trả lời:
“Tôi sẽ giành được.”
Nhưng hai ngày trước buổi thuyết trình cuối cùng.
Tổng giám đốc Tần đột nhiên gọi tôi vào văn phòng.
Cửa đóng lại.
Biểu cảm của ông ấy rất nghiêm túc.
“Tri Vi.”
“Tạm thời cô đừng theo dự án Gia Hành nữa.”
Tôi sửng sốt.
“Tại sao?”
Ông ấy xoay màn hình máy tính về phía tôi.
Trên màn hình là một email.
Tôi không biết người gửi.
Nhưng tên công ty trong email, tôi nhìn một cái đã nhận ra.
Công ty của Hạ Cảnh Xuyên.
Nội dung email không dài.
Đại ý là:
Tôi và người phụ trách thực tế của công ty tham gia đấu thầu có quan hệ vợ chồng.
Hai bên trước đây từng chia sẻ một số thông tin trong ngành.
Hiện tại quan hệ vợ chồng xảy ra mâu thuẫn.
Anh nghi ngờ trong quá trình cạnh tranh dự án, tôi đã lợi dụng quan hệ hôn nhân để nắm được cách báo giá cũng như kế hoạch mở rộng khách hàng của công ty anh.
Để tránh cạnh tranh không lành mạnh, anh yêu cầu công ty tôi tiến hành xác minh nội bộ.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, nhất thời không nhúc nhích.
Tổng giám đốc Tần thở dài.
“Tôi biết cô làm việc nhiều năm nay là người thế nào.”
“Nhưng đối phương đã chính thức gửi email tới thì công ty không thể coi như không thấy.”
“Đặc biệt dự án Gia Hành có giá trị không nhỏ.”
“Hai người lại thật sự là vợ chồng.”
“Trước khi điều tra rõ ràng, cô tạm thời tránh tham gia.”
Ngón tay tôi từ từ siết lại.
“Còn phương án của tôi?”
“Tạm giao cho người khác trong nhóm dự án.”
“Bên Trần Khải Minh thì sao?”
“Công ty sẽ cử người khác tiếp tục làm việc.”
Tôi không nhúc nhích.
Tổng giám đốc Tần nhìn tôi.
“Tri Vi.”
“Chỉ là tạm thời tránh tham gia, không có nghĩa công ty cho rằng cô có vấn đề.”
Tôi biết, đứng trên góc độ công ty, quyết định này không sai.
Nhưng trong ngực vẫn như có thứ gì chặn lại.
Hóa ra đây chính là câu Hạ Cảnh Xuyên từng nói.
“Nếu thật sự làm quá khó coi, chẳng có lợi cho ai.”
Tôi bước khỏi văn phòng Tổng giám đốc Tần.
Điện thoại vừa hay rung lên.
Hạ Cảnh Xuyên.
“Bây giờ có thể nói chuyện đàng hoàng chưa?”
Tôi nhìn mấy chữ ấy, dạ dày lập tức lạnh đi.
Tôi trực tiếp gọi lại.
Anh nhanh chóng nghe máy.
“Nghĩ thông rồi?”
Tôi hỏi:
“Email là anh gửi?”
“Đúng.”
Anh thừa nhận rất thẳng thắn.
“Tôi chỉ yêu cầu công ty cô thực hiện quy trình tránh xung đột bình thường.”
“Chúng ta là vợ chồng, bây giờ lại cạnh tranh cùng một khách hàng, vốn đã tồn tại xung đột lợi ích.”
“Thẩm Tri Vi, trước đây tôi nói chuyện tử tế với cô nhưng cô không nghe.”
“Tôi còn cách nào?”
Tôi tức đến bật cười.
“Cho nên nếu anh không lấy được khách hàng của tôi, anh sẽ nghĩ cách khiến tôi cũng không lấy được?”
“Đừng nói khó nghe như vậy.”
“Tôi chỉ đang bảo vệ công ty của mình.”
“Công ty của anh cần bảo vệ, còn công việc của tôi thì có thể tùy tiện phá hủy?”
“Ai phá công việc của cô?”
Giọng anh đầy mất kiên nhẫn.
“Công ty cô lớn như thế, thiếu một dự án Gia Hành thì làm sao?”
Lại là logic này.
Đồ của tôi nhiều, nên nhường anh một chút chẳng sao.
Cơ hội của tôi sau này còn, nên lần này nên nhường cho anh trước.
Kiếp trước tôi đã lùi từng bước như vậy.
Lùi đến cuối cùng.
Chẳng còn gì.
Tôi hít sâu một hơi.
“Hạ Cảnh Xuyên.”
“Từ hôm nay, giữa chúng ta không còn gì để nói nữa.”
Anh im lặng một lúc.
Sau đó lạnh lùng nói:
“Cô lại muốn lấy ly hôn ra dọa tôi?”
Tôi khựng lại.
Sau đó mới nhớ ra.

