Phụ thân lấy lại tinh thần, sắc mặt đã cực kỳ khó coi.
“Ninh Âm là trưởng tỷ, theo lý nên xuất giá trước.”
Bùi Chiêu Tề thần sắc lạnh nhạt.
“Học trò coi trọng là người, không phải tuổi tác hay thứ bậc.”
Hay, hay cho câu coi trọng là người.
Nói thật thanh cao, thật thể diện.
Nếu không biết đời trước hắn đã yên tâm thoải mái dùng của hồi môn mẫu thân ta để lại, lại vừa chê ta thô tục không chịu nổi thế nào, suýt nữa ta đã tin rồi.
Phụ thân tức đến mặt xanh mét.
Bàn tính ban đầu của ông ta là gả ta cho Bùi Chiêu Tề, rồi thuận lý thành chương đem sản nghiệp mẫu thân để lại cho ta bồi gả ra ngoài.
Như vậy không chỉ có thể trói chết ta ở Bùi gia, sau này những cửa hiệu trang tử, sổ sách bạc tiền ấy vẫn nằm trong tay ông ta.
Nhưng bây giờ thì sao?
Bùi Chiêu Tề lại công khai nói không cần ta, ngược lại muốn Tần Uyển Nhu.
Chẳng khác nào hất tung bàn tính của ông ta.
19
Liễu thị thấy bầu không khí không ổn, vội dịu giọng khuyên:
“Lão gia, Chiêu Tề cũng là người trẻ tuổi, nhất thời động tình, khó tránh…”
“Câm miệng!”
Phụ thân đập mạnh xuống bàn, chén trà cũng rung lên.
Liễu thị lập tức im bặt.
Tiền sảnh tĩnh lặng như chết.
Ánh mắt của tất cả cuối cùng đều rơi xuống người ta.
Ta đặt chén trà xuống, khẽ cười.
“Hóa ra là vậy.”
Giọng ta quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức phụ thân cũng ngẩn ra.
Ta ngẩng mắt, trước tiên nhìn Bùi Chiêu Tề, rồi nhìn Tần Uyển Nhu, nụ cười bên môi càng sâu hơn.
“Nếu đã vậy, ta xin chúc mừng Bùi Trạng nguyên và nhị muội trước.”
Câu này vừa ra, tất cả đều ngẩn người.
Đặc biệt là Tần Uyển Nhu, như hoàn toàn không ngờ ta sẽ phản ứng như vậy.
Có lẽ nàng ta đã chuẩn bị sẵn việc bị ta ghen ghét, bị ta làm khó, thậm chí cả cách phải khóc lóc đáng thương thế nào cũng nghĩ xong.
Nhưng ta cứ không làm theo ý nàng ta.
Ta thậm chí còn rất chân thành cười với nàng ta.
“Muội muội có được lương nhân, tỷ tỷ tất nhiên mừng thay muội.”
“Bùi Trạng nguyên thâm tình như vậy, muội muội lại dịu dàng khả ái, nghĩ đến sau này hai người nhất định phu thê ân ái, bạch đầu giai lão, một đời một kiếp không phụ nhau.”
Miệng ta nói càng êm tai, trong lòng càng muốn cười.
Ta muốn xem thật kỹ, đời này trong tay trưởng công chúa, các ngươi còn có thể tình sâu nghĩa nặng đến cuối cùng hay không.
Mặt Tần Uyển Nhu đỏ đến gần như nhỏ máu, giọng cũng run lên.
“Tỷ, tỷ tỷ…”
Bùi Chiêu Tề cũng nhíu mày, như không ngờ ta lại dễ dàng buông tay như vậy.
Đáy mắt thậm chí lướt qua một tia không vui khó nói.
Có lẽ trong mắt hắn, ta nên nhớ mãi không quên hắn, nên vì hắn mà đau lòng muốn chết.
Nam nhân ấy à, đúng là trời sinh thích tự xem mình là thứ gì đó quý giá.
Ta không để ý đến bọn họ nữa, chỉ cười dịu dàng nói:
“Nếu tương lai muội muội xuất giá, thân là trưởng tỷ, ta đương nhiên cũng nên chuẩn bị cho muội một phần lễ mừng ra dáng.”
Liễu thị lúc này mới tìm lại giọng nói, vội nói:
“Con có tấm lòng ấy, Uyển Nhu nhất định cảm kích.”
“Tất nhiên.”
Ta gật đầu, sau đó đổi giọng, vẫn ôn nhu mềm mại.
“Vậy nên ta nghĩ, nhân cơ hội này, chi bằng kiểm kê luôn của hồi môn và di sản mẫu thân ta năm xưa để lại.”
“Như vậy, khi muội muội xuất giá, ta có thể chọn một phần hậu lễ từ phần của mình để tặng muội, cũng tránh sau này sổ sách rối loạn, không phân biệt rõ ràng.”
Ta vừa dứt lời, sắc mặt mấy người trong sảnh đồng loạt thay đổi.
Chút tức giận trước đó của phụ thân còn chưa tan, lần này như bị người ta đâm thẳng trước mặt, ánh mắt cũng lạnh chìm xuống.
Tay lần Phật châu của Liễu thị cứng đờ, ngay cả nụ cười trên mặt cũng sắp không giữ nổi.
Niềm vui của Tần Uyển Nhu cũng lập tức đông cứng.
Ta nhìn sắc mặt bọn họ trong nháy mắt trở nên muôn màu muôn vẻ, chỉ cảm thấy vô cùng khoan khoái.
Cuối cùng cũng biết sợ rồi?
Muộn rồi.
20
Ta thong thả bổ sung một câu:
“Mẫu thân đã qua đời nhiều năm, những cửa hiệu, trang tử, khế đất, kho phòng ấy vốn nên do chính ta xem qua.”
“Trước đây ta tuổi nhỏ không hiểu chuyện, nay đã đến tuổi bàn hôn sự, tất nhiên phải rõ ràng minh bạch.”
Phụ thân nhìn ta chằm chằm.
“Ninh Âm, con có ý gì?”
Ta đón ánh mắt ông ta, khẽ cười.
“Không có ý gì.”
“Chỉ là kiểm kê những thứ mẫu thân để lại cho ta mà thôi.”
“Chẳng lẽ phụ thân cảm thấy không nên kiểm kê?”
Một câu chặn đến mặt ông ta xanh mét.
Không chỉ bọn họ, sắc mặt Bùi Chiêu Tề cũng âm trầm đáng sợ.
Nhưng bây giờ hắn không có bất cứ thân phận nào để chỉ trích ta.
Không khí trong tiền sảnh lập tức lạnh xuống.
Ta biết bọn họ hoảng rồi.
Bởi vì hơn ai hết, bọn họ biết rõ mấy năm nay mình đã ăn bao nhiêu máu thịt của mẫu thân ta, nuốt bao nhiêu đồ của ta.
Nay ta vừa mở miệng muốn tra, bọn họ đương nhiên ngồi không yên.
Nhưng thế này đã là gì.
Thứ ta muốn không chỉ là khiến bọn họ hoảng.
Ta muốn lột từng lớp da của bọn họ, để tất cả mọi người nhìn xem trong Tần phủ này, dưới lớp da người rốt cuộc là một đám thứ gì.
Hôm ấy tan rã trong không vui, chuyện hôn sự còn chưa có nét nào.
Ngược lại Tần phủ đã loạn trước.
Sáng sớm hôm sau, Liễu thị đích thân đến viện ta.
Sự mệt mỏi trong mắt bà ta không giấu được, nghĩ đến đêm qua hẳn là không ngủ ngon.
“Ninh Âm.”
Bà ta vừa vào cửa đã thở dài, giọng điệu sâu xa như thật sự vì tốt cho ta.
“Những lời con nói hôm qua ở tiền sảnh thật sự quá xúc động.”
Ta đang ngồi bên cửa sổ xem sổ sách, nghe vậy đầu cũng không ngẩng.
“Câu nào xúc động?”
Liễu thị bị nghẹn một chút, chỉ đành nhẫn nại nói:
“Những sản nghiệp mẫu thân con để lại, mấy năm nay vẫn luôn do phụ thân con trông nom thay con.”
“Con là một cô nương chưa xuất giá, bỗng nhiên ầm ĩ đòi kiểm kê, truyền ra ngoài chẳng phải khiến người ta cười nhà chúng ta cốt nhục sinh phân sao?”
Ta nhẹ nhàng lật một trang sổ, cười.
“Hóa ra phu nhân cũng biết đó là sản nghiệp mẫu thân ta để lại cho ta.”
“Vậy ta là nữ nhi, xem đồ của mình, sao lại thành cốt nhục sinh phân?”
Sự dịu dàng trên mặt Liễu thị nứt ra một khe nhỏ.
Bà ta hít một hơi, lại đổi cách nói.
“Phụ thân con làm quan bên ngoài vốn đã vất vả.”
“Nếu con cứ nắm chặt những vật ngoài thân này không buông, người ngoài chỉ nói con bất hiếu.”
Đến rồi.
Lại là chiêu này.
Một khi nói không lại, liền lấy chữ hiếu ra đè người.
Đời trước, bọn họ cũng như vậy.
Mỗi lần ta mở miệng hỏi sổ sách, phụ thân liền sa sầm mặt nói ta không hiểu chuyện.
Liễu thị thì rơi lệ bên cạnh, nói bà ta làm kế mẫu khó khăn biết bao, vất vả lo liệu việc nhà cho ta, cuối cùng lại bị đề phòng nghi ngờ.
Sau đó, Tần Uyển Nhu cũng sẽ đỏ mắt khuyên ta.
“Tỷ tỷ hà tất vì những vật đầy mùi tiền ấy mà làm tổn thương lòng phụ thân?”
Cứ như chỉ cần ta hỏi đồ của mình đã đi đâu, ta chính là ngỗ nghịch bất hiếu, tham tài bạc nghĩa.
Nực cười.
Kẻ hút máu giỏi nhất, ngược lại thích nói đạo lý nhất.
Ta nhìn Liễu thị, bên môi không có ý cười.
“Phu nhân nói đúng, hiếu đạo đương nhiên quan trọng.”
“Chỉ là ta cũng muốn hỏi một câu, chiếm đoạt của hồi môn vong thê để lại, nuốt riêng di sản của nữ nhi ruột, người như vậy lại tính là gì?”
21
Sắc mặt Liễu thị đột ngột thay đổi.
“Ninh Âm!”
“Lời này của con quá đáng rồi!”
“Mấy năm nay phụ thân con đối đãi với con thế nào, trên dưới trong phủ ai không thấy? Sao con có thể suy đoán trưởng bối như vậy?”
Ta nhàn nhạt nói:
“Có phải suy đoán hay không, tra một cái chẳng phải biết sao?”
Tay lần Phật châu của Liễu thị siết đến trắng bệch, miệng vẫn cố chống giữ vẻ bình tĩnh.
“Sổ sách nhiều như vậy, nào có thể trong một chốc một lát mà làm rõ?”
“Hơn nữa mẫu thân con đi sớm, rất nhiều sổ cũ đã nói không rõ nữa.”
“Ồ?”

