Ba mươi quân côn đánh đến mức Thẩm Tri Hành da tróc thịt nứt, nhiều ngày không thể xuống giường, chỉ có thể nằm dưỡng thương.

Đợi đến khi hắn rốt cuộc có thể xuống giường đi lại, liền theo mẫu thân, mang lễ vật đến phủ ta thỉnh tội.

Phụ mẫu thấy họ là đến nhận lỗi, dẫu sao cũng còn giữ chút thể diện, không tiện trực tiếp đóng cửa đuổi đi, liền sai người mời vào hoa sảnh.

Nhưng khi Thẩm mẫu sai người dâng lễ tạ tội lên, sắc mặt phụ mẫu ta lập tức trầm xuống.

Cái gọi là lễ tạ tội ấy, lại chính là tơ lụa và bộ đầu diện chuẩn theo quy cách của thiếp thất!

Chương 9

Thẩm mẫu lại chẳng thấy có gì không ổn, ung dung cười nói:

“Chuyện lần này quả thật là Tri Hành làm không phải, nhưng Lệnh Nghi cũng không nên mua phượng quan vượt quá quy cách của thiếp thất. Dù sao Tri Hành và Tô tiểu thư là hôn sự do Thái hậu ban, Lệnh Nghi làm vậy, chẳng phải là đánh vào mặt Thái hậu sao?”

“Nay Tri Hành cũng đã chịu phạt, chúng ta lại mang đến bộ đầu diện hợp quy củ. Sau này Lệnh Nghi đừng vượt lễ nữa, chuyện này coi như bỏ qua. Về sau tiểu phu thê bọn chúng phải hòa thuận mỹ mãn mới là điều chính.”

Phụ thân cố nén giận, lạnh giọng hỏi:

“Đây chính là lễ tạ tội của Thẩm gia?”

Thẩm mẫu xua tay:

“Ây da, sau này Lệnh Nghi gả vào Thẩm gia làm thiếp, mọi người đều là người một nhà, nói gì đến tạ tội hay không tạ tội.”

Mẫu thân nghe vậy, tức đến run người.

Phụ thân cũng đập mạnh bàn, đứng bật dậy quát lớn:

“Hồ ngôn loạn ngữ!”

“Hôn sự của nữ nhi ta với thế tử phủ Hoài Nam Vương là do Thái hậu thân ban, nay nghi thức định thân đã tiến hành. Há cho Thẩm gia các ngươi ở đây phát cuồng, hủy hoại thanh danh nữ nhi ta! Bảo nữ nhi ta làm thiếp? Thẩm gia các ngươi cũng xứng sao!”

Thẩm Tri Hành nghe vậy, lập tức có phần sốt ruột nhìn về phía ta, như muốn hỏi vì sao ta vẫn chưa lui hôn với Tiêu Sách.

Hắn định mở lời, Thẩm mẫu lại lạnh mặt ngăn lại, cười nhạt nói:

“Đừng giả bộ nữa! Cả kinh thành ai mà không biết nữ nhi các ngươi si tình con ta sâu nặng, nàng ta còn thật sự gả cho thế tử phủ Hoài Nam Vương được sao? Tạ gia các ngươi bày ra bộ dạng này, chẳng qua là muốn làm cao, để sau này nữ nhi các ngươi ở Thẩm gia sống dễ chịu hơn một chút mà thôi.”

“Thôi được, ta đáp ứng các ngươi là được. Đừng nhắc đến hôn sự với thế tử phủ Hoài Nam Vương nữa, kẻo sau này phải cầu xin gả vào Thẩm gia chúng ta, sẽ khiến người ta cười rụng răng!”

Mẫu thân tức đến suýt ngất, đập mạnh chén trà xuống đất:

“Người đâu! Đuổi hai người này ra ngoài cho ta! Từ nay về sau, không cho người Thẩm gia bước vào Tạ phủ nửa bước!”

Hạ nhân lập tức tiến lên, đuổi Thẩm Tri Hành và Thẩm mẫu ra khỏi phủ.

Thẩm gia mất mặt không nhỏ. Thẩm Tri Hành thẹn quá hóa giận, lập tức buông lời rằng sau này cho dù ta khóc lóc cầu xin, hắn cũng không thèm nhận một thiếp thất nhà mẹ đẻ ngang ngược như ta nữa.

Chưa đầy hai ngày sau khi hắn buông lời, lúc ra ngoài, Thẩm Tri Hành bị người ta trùm bao bố đánh cho một trận.

Toàn thân thương tích, đến đi cũng không đi nổi, cuối cùng vẫn là hạ nhân Thẩm phủ phát hiện, khiêng hắn về.

Tỳ nữ kể lại chuyện này cho ta, mặt mày đầy vẻ hả hê:

“Tiểu thư, thật là hả dạ! Thẩm Tri Hành cái đồ vô lương tâm đó rốt cuộc cũng gặp báo ứng! Chỉ không biết là ai tốt bụng thay tiểu thư trút cơn giận này.”

Nghe vậy, trong đầu ta bỗng lóe lên một bóng hình.

Kiếp trước, sau lần duy nhất gặp Tiêu Sách, chẳng bao lâu sau Thẩm Tri Hành cũng bị người ta đánh một trận vô cớ, mặt mày bầm dập, mấy ngày không dám ra khỏi cửa.

Linh quang chợt lóe, ta lập tức sai người lấy bút mực giấy nghiên, viết thư hỏi Tiêu Sách, chuyện Thẩm Tri Hành bị đánh có phải do hắn làm hay không.

Thư vừa gửi đi không bao lâu, Tiêu Sách đã hồi âm.

Trong thư, hắn thẳng thắn thừa nhận quả thật là mình sai người đánh Thẩm Tri Hành. Hắn nói Thẩm Tri Hành làm người cuồng vọng, chẳng phân rõ nặng nhẹ, chỉ đánh một trận đã là quá nhẹ cho hắn.

Ngoài ra, Tiêu Sách còn viết, chẳng mấy ngày nữa hắn sẽ đến kinh thành, chính thức nghênh ta làm thê.

Nhìn nét chữ cứng cáp hữu lực ấy, tựa như nhìn thấy chính con người hắn.

Trong lòng ta dâng lên một dòng ấm áp, chợt cảm thấy, gả cho Tiêu Sách, có lẽ thật sự là một quyết định không tệ.

Hôm sau trời quang mây tạnh, ta ra ngoài dâng hương. Không ngờ trên đường trở về lại gặp Tô Cẩm Ninh.

Từ sau khi ta sai người gửi sổ bồi thường phượng quan đến Tô gia, Tô Cẩm Ninh vẫn luôn bị cấm túc trong phủ. Nay xem ra, hẳn là vừa được thả ra.

Ta lười để tâm đến nàng, chỉ giục phu xe đánh xe rời đi.

Ta nào ngờ, sang ngày hôm sau, Thẩm Tri Hành lại đột ngột xông vào Tạ phủ, chẳng nói chẳng rằng liền giáng cho ta một cái tát.

Chương 10

“Tạ Lệnh Nghi! Tâm địa nàng sao có thể độc ác đến mức ấy! Hôm qua Cẩm Ninh bị sơn phỉ bắt cóc, nàng rõ ràng đã nhìn thấy, vì sao thấy chết không cứu?! Nàng có biết không, nếu không phải ta kịp thời chạy đến, Cẩm Ninh đã bị đám người đó hủy hoại thanh bạch rồi!”

Ta ôm lấy gò má, nghe xong lại không khỏi sững người.

Ta gặp cảnh Tô Cẩm Ninh bị sơn phỉ bắt cóc ư? Sao ta lại không hề hay biết?

“Đây là Tô Cẩm Ninh nói với ngươi sao?”

Thẩm Tri Hành cười lạnh một tiếng:

“Sao? Nàng còn muốn chối cãi, nói là Cẩm Ninh vu hãm nàng hay sao?”

“Huống chi Cẩm Ninh tính tình ôn lương, tuyệt đối không làm ra chuyện vu hại người khác. Nàng ấy là một nữ tử chưa xuất các, lẽ nào lại đem thanh danh của mình ra làm trò đùa?”

Giọng hắn càng lúc càng cao, chấn động đến mức tai ta ong ong, nhưng ta chỉ muốn bật cười.