Bánh xe hất một vũng nước lớn lên váy tôi, lạnh buốt đến tận xương.

Tôi cứ đứng như vậy trong mưa, nhìn đôi đèn hậu đỏ quen thuộc ngày càng xa, cuối cùng hoàn toàn biến mất sau màn mưa.

Nước mưa làm ướt tóc tôi, chảy vào mắt, vừa đắng vừa chát.

Ngày mai là đám cưới của chúng tôi.

Vậy mà ngay vừa rồi, chú rể của tôi vì một người phụ nữ khác “bị sốt”, đã bỏ tôi một mình giữa đêm mưa ở thị trấn hoang vắng không có taxi này.

Tôi đứng rất lâu.

Sau đó, tôi đưa tay lấy điện thoại trong túi ra.

Tôi rút SIM điện thoại, hơi dùng sức bẻ đôi tấm thẻ đã dùng suốt tám năm rồi tiện tay ném xuống cống đang đầy nước.

Tạm biệt, Chu Nghiễn.

Vĩnh viễn không gặp lại.

Tôi một mình kéo vali đi trong đêm mưa dài đằng đẵng.

Đêm đó, tôi không đến phòng 308 khách sạn Hoàng Quan gì cả.

Tôi đến một nhà nghỉ nhỏ gần sân bay, yên lặng ngủ một giấc.

……

Sáng hôm sau, đúng tám giờ.

Trời quang mây tạnh, nắng rực rỡ.

Trước cửa khách sạn Hoàng Quan trong thị trấn, cả một đoàn xe đón dâu sang trọng nối dài.

Chín chiếc Rolls-Royce xếp thành một hàng, phủ đầy hoa hồng đỏ tươi.

Chu Nghiễn mặc bộ vest đen đặt may vừa vặn, trước ngực cài hoa chú rể, vẻ mặt hớn hở dẫn theo đoàn phù rể và nhiếp ảnh gia bước vào đại sảnh khách sạn.

Hôm qua Khương Sở Sở chỉ bị cảm thông thường, uống thuốc hạ sốt xong đã không còn vấn đề gì.

Trong lòng Chu Nghiễn tuy có chút áy náy vì tối qua đã bỏ Ôn Nhiễm lại.

Nhưng anh nghĩ chỉ cần hôm nay tổ chức một màn đón dâu thật hoành tráng, cho cô đủ thể diện trước mặt tất cả mọi người, Ôn Nhiễm nhất định sẽ cảm động đến rơi nước mắt.

Chút giận dỗi tối qua tự nhiên cũng sẽ tan biến.

“Tổng giám đốc Chu, chúc anh tân hôn vui vẻ!”

Quản lý khách sạn cười tươi bước tới.

Chu Nghiễn cao ngạo gật đầu, chỉnh lại cà vạt:

“Tôi đến đón dâu. Phòng 308, cô dâu tên Ôn Nhiễm.”

Quản lý lật sổ đăng ký phòng trong tay, hơi cau mày rồi ngẩng đầu nở nụ cười chuyên nghiệp.

“Xin lỗi Tổng giám đốc Chu, có phải anh nhớ nhầm số phòng không? Phòng 308 của chúng tôi… hoàn toàn chưa từng làm thủ tục nhận phòng.”

Nụ cười trên mặt Chu Nghiễn cứng lại.

“Không thể nào! Rõ ràng chúng tôi đặt chính căn phòng đó!”

Quản lý cẩn thận kiểm tra dữ liệu trên máy tính rồi chắc chắn trả lời:

“Quả thật không có. Không chỉ phòng 308, mà trong danh sách khách lưu trú của toàn bộ khách sạn cũng không có vị khách nữ nào tên Ôn Nhiễm.”

7

Không khí trong đại sảnh lập tức lạnh xuống.

Đám phù rể phía sau nhìn nhau, bầu không khí náo nhiệt đột ngột im bặt.

“Sao có thể không có?”

Khương Sở Sở đi cùng vội bước tới, gương mặt đầy lo lắng.

“Quản lý, anh kiểm tra kỹ lại đi!”

“Có phải hôm qua chị Ôn Nhiễm dùng tên khác đặt phòng không? Hôm nay là ngày đại hỷ của chị ấy và anh Nghiễn, sao chị ấy có thể không ở khách sạn?”

Quản lý kiểm tra lại một lần nữa rồi kiên quyết lắc đầu:

“Quả thật không có bất kỳ thông tin đăng ký liên quan nào.”

Sắc mặt Chu Nghiễn hoàn toàn trầm xuống.

Một dự cảm bất an lập tức bao phủ lấy trái tim anh.

Anh lấy điện thoại ra, quen thuộc gọi số của Ôn Nhiễm.

“Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi không tồn tại…”

Giọng thông báo máy móc vang lên giữa đại sảnh, chói tai một cách khác thường.

Số không tồn tại?

Chu Nghiễn ngẩn người.

Anh gọi lại lần nữa.

Vẫn là số không tồn tại!

Anh chuyển sang nhắn WeChat, gọi thoại, gọi video…

Tất cả tin nhắn gửi đi đều hiện một dấu chấm than màu đỏ!

【Đối phương đã bật xác minh kết bạn, bạn chưa phải bạn bè của người ấy.】

Cô ấy xóa mình rồi?!

Ngón tay Chu Nghiễn không kiềm chế được mà run lên, một luồng lạnh chạy thẳng từ lòng bàn chân lên đỉnh đầu.

“Cô ấy thật sự xóa tôi? Cô ấy hủy luôn số điện thoại rồi?!”

Chu Nghiễn gầm lên không dám tin.