“Lần này tôi đến tham gia kỳ thi đại học, thuần tuý chỉ để trải nghiệm không khí thôi.”
Tôi dừng lại một chút, thưởng thức biểu cảm đặc sắc trên mặt bọn họ.
“Hơn nữa, vì được tuyển thẳng nên học tịch của tôi đã được chuyển sang phía Bắc Đại từ nửa tháng trước rồi.”
Tôi nhìn gương mặt Bạch Hiểu Đình ngày càng trắng bệch.
“Vậy nên tuần trước, trên hệ thống học tịch ở máy tính giáo viên chủ nhiệm, căn bản không hề có tên tôi.”
Cơ thể Bạch Hiểu Đình lảo đảo, suýt nữa đứng không vững.
Cô ta cắn chặt môi, dường như đang cố tiêu hoá thông tin này.
“Nếu không có tên cậu, vậy hôm đó tôi đã xoá học tịch của ai?”
Cô ta đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt đầy hoảng sợ.
Tôi nhìn cô ta, lại liếc sang Tống Vân Hiên đang đứng bên cạnh.
“Cậu còn nhớ số báo danh trong lớp chúng ta được sắp xếp thế nào không?”
Tôi tốt bụng nhắc cô ta.
“Dựa theo điểm thi phân lớp hồi lớp mười một.”
Bạch Hiểu Đình vô thức trả lời, giọng đã bắt đầu run.
“Đúng vậy.”
6
Tôi gật đầu.
“Khi đó tôi thi hạng nhất, nên số thứ tự của tôi là số một.”
Tôi quay sang Tống Vân Hiên, nhìn mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán cậu ta.
“Còn Tống Vân Hiên thi hạng hai, số thứ tự là số hai.”
Tôi lại nhìn Bạch Hiểu Đình.
“Vì học tịch của tôi đã được chuyển đi trước, nên danh sách trong hệ thống tự động dồn lên.”
“Tống Vân Hiên vốn đứng thứ hai, trở thành người đầu tiên trong danh sách.”
Nói đến đây, tôi cố ý dừng lại.
Đồng tử của Bạch Hiểu Đình co rút mạnh.
Rõ ràng cô ta đã ý thức được điều gì.
“Hôm đó, nhân lúc giáo viên không có mặt, cậu vội vàng muốn xoá học tịch của tôi.”
Tôi nhìn cô ta, không chút nể nang vạch trần sự thật.
“Cậu căn bản không nhìn kỹ tên, chỉ dựa vào trí nhớ, trực tiếp tick chọn người đầu tiên trong danh sách rồi bấm huỷ học tịch.”
“Đúng không?”
Bạch Hiểu Đình liên tục lùi lại, rồi ngã phịch xuống đất.
Cô ta ôm mặt, liều mạng lắc đầu.
“Không, không phải như vậy. Tôi không xoá học tịch của Vân Hiên. Tôi không có.”
Tống Vân Hiên cứng đờ cả người, như một bức tượng không còn sự sống.
Cậu ta nhìn chằm chằm Bạch Hiểu Đình đang ngồi dưới đất, mắt đầy tia máu.
Giây tiếp theo, cậu ta gầm lên một tiếng, đẩy mạnh tôi đang đứng chắn trước mặt, loạng choạng lao tới hệ thống nhận diện khuôn mặt.
Mặt Tống Vân Hiên gần như áp sát vào màn hình máy.
Tia quét hết lần này đến lần khác lướt qua gương mặt méo mó vì hoảng sợ của cậu ta.
“Tít tít!”
Máy phát ra âm báo đỏ chói tai.
“Không tồn tại thông tin thí sinh. Xác minh thất bại. Vui lòng liên hệ cán bộ coi thi.”
Giọng nữ máy móc lạnh lùng tuyên án tử hình cho cậu ta.
Tống Vân Hiên không tin.
Cậu ta dùng tay chà mạnh mặt mình, rồi lại ghé sát vào máy lần nữa.
“Tít tít! Xác minh thất bại.”
“Tít tít! Xác minh thất bại.”
Dù cậu ta thử bao nhiêu lần, kết quả vẫn như vậy.
Trong hệ thống căn bản không có thông tin của cậu ta.
Điều đó có nghĩa là cậu ta thậm chí còn không có tư cách bước vào phòng thi.
“A!”
Tống Vân Hiên gào lên sụp đổ, đấm mạnh vào lan can sắt bên cạnh máy.
Mu bàn tay cậu ta lập tức rách da, máu rỉ ra.
Nhưng cậu ta như không cảm thấy đau.
Cậu ta đột ngột quay người, sải bước đến trước mặt Bạch Hiểu Đình, túm chặt cổ áo cô ta, xách cô ta từ dưới đất lên.
“Chuyện tốt cô làm đấy! Cô đã làm cái gì hả?”
Hai mắt Tống Vân Hiên đỏ ngầu, nước bọt bắn đầy mặt Bạch Hiểu Đình.
“Cô huỷ kỳ thi đại học của tôi! Cô huỷ cả đời tôi rồi!”
Cậu ta điên cuồng lắc Bạch Hiểu Đình, như đang lắc một con búp bê rách.
Bạch Hiểu Đình bị siết đến không thở nổi, hai tay liều mạng đập vào cánh tay Tống Vân Hiên.
“Vân Hiên, anh buông em ra. Em thật sự không cố ý.”
Cô ta khóc đến xé lòng, nước mắt nước mũi lem luốc cả mặt. Đâu còn chút dáng vẻ ngông cuồng ban nãy.

